Sao Alpha lại mang thai được?!

Chương 20

03/09/2025 17:57

Nằm viện 1 tuần.

Ngày xuất viện, luật sư của Lục Kinh Vân đến phòng bệ/nh.

Anh ta nói Thẩm Chương đã được tuyên án, xử mức cao nhất là 5 năm tù.

Lục Kinh Vân đang mang tất cho tôi, không ngẩng đầu, cũng không lên tiếng.

Luật sư lập tức hiểu ý: "Lục tổng yên tâm, đợi hắn ra tù, chỉ cần ki/ếm cớ là có thể tống vào trở lại."

Lục Kinh Vân mới "ừ" một tiếng.

Sau khi luật sư đi, tôi khẽ hỏi: "Như vậy có phải là đi trên lằn ranh pháp luật không?"

Lục Kinh Vân liếc tôi một cái, nắm lấy mắt cá chân còn lại: "Không tính tiền thưởng, lương cơ bản của anh ta mỗi năm từ 3 triệu đô trở lên, thi thoảng đi trên lằn ranh thì có sao?"

"..." Hóa ra là tôi lo xa rồi.

Nằm viện lâu đến mức mọc rêu, vừa xuất viện xong, tôi liền lao thẳng đến cửa hàng.

Bị Thẩm Chương phá hai lần, chắc chắn kinh doanh sẽ ảnh hưởng.

Tôi và Lục Kinh Vân bàn bạc với nhau rồi đóng cửa hàng này, mở cửa hàng mới.

Cửa hàng mới đã chọn xong, cách tòa công ty của Lục Kinh Vân một con phố.

Việc cấp bách là xử lý vấn đề đóng cửa hàng hiện tại.

Trả lại được thì trả, không được thì giảm giá thanh lý.

Các cụ già rất thích kiểu này, ít nhiều gì cũng gỡ lại vốn.

Tiểu Mỹ vẫn đang dưỡng thương, Thẩm Doanh đi học, Lục Kinh Vân điều động một đám người đến.

Ai nấy đều vest đen giày da, khiến các cụ già không dám vào cửa.

Mãi đến khi tôi cầm loa hô hào, họ mới xách giỏ chạy ùa vào.

Lục Kinh Vân cũng tham gia đợt thanh lý này.

Xong việc thì vừa đúng vào cuối tháng.

Sau bữa tối, tôi đang đi dạo trong vườn nhà Lục Kinh Vân thì anh tìm đến, nghiêm túc hỏi: "Được bao nhiêu điểm rồi?"

Suýt nữa tôi không kịp phản ứng.

Tôi nhịn cười, hái hoa hồng trắng đẫm sương đêm cài lên ng/ực áo của anh: "Đoán xem?"

Lục Kinh Vân cúi nhìn bông hoa, dò hỏi: "60?"

Đồ ngốc Lục Kinh Vân.

Tôi chắp tay sau lưng, vừa đi vừa lười nhác nói: "Ừ, 60."

Đi được một đoạn, Lục Kinh Vân đuổi theo chặn trước mặt, yết hầu lăn tăn hai lần mới cất tiếng: "Lúc nãy... anh đoán sai rồi hả?"

Tôi nheo mắt, nghiêng đầu ngắm anh hồi lâu, chợt nghĩ ra câu hỏi: "Lục Kinh Vân, khi đạt điểm tuyệt đối ở em, anh định làm gì?"

"Cầu hôn."

Tôi nhướng mày: "Với em á?"

Lục Kinh Vân hơi gi/ận: "Không thì ai?"

Tôi cười: "Nhưng em không thể sinh con cho anh được."

Lục Kinh Vân gật đầu nghiêm túc: "Anh cũng không. Để đề phòng bất trắc, lúc em nằm viện, anh đã đi làm tiểu phẫu."

Tôi tròn mắt: "Là loại tiểu phẫu mà em đang nghĩ đến đúng không?"

"Ừ."

"..." Biết nói gì đây.

Tôi ngước nhìn trời đêm, lại nhìn Lục Kinh Vân, hồi lâu mới thốt lên: "Vậy cơ ngơi khổng lồ của anh không có người thừa kế sao?"

Lục Kinh Vân thở dài, với ánh mắt lấp lánh, anh nắm lấy tay tôi: "Anh cần gì người thừa kế, em muốn tiêu xài bao nhiêu thì cứ tùy ý, không hết thì đem đi quyên góp."

"Vậy em... Mỗi ngày tiêu 10 triệu, có hết không?"

Lục Kinh Vân hơi nhướng mày: "10 triệu? Em phải xài mấy đời mới hết."

Tôi bật cười: "Vậy anh dạy em cách tiêu tiền nhé?"

"Được, trước tiên đóng cửa hàng lại, nhà mình một người ki/ếm tiền là đủ."

Tôi rút tay ra, nhào tới trước mặt anh.

Lục Kinh Vân lại nắm tay tôi: "Ngày mai anh muốn nh/ốt em ở nhà."

"Tại sao..."

Chợt nhớ ngày mai là kỳ mẫn cảm của anh.

Tôi bám vào khung cửa, nghiêm túc nói: "Lục Kinh Vân, anh mới được 60 điểm thôi, đừng nghĩ bậy."

Lục Kinh Vân gỡ tay tôi khỏi khung cửa, đẩy tôi vào phòng: "Anh chỉ muốn em ở bên trò chuyện cùng thôi mà, không được sao?"

Tôi khịt mũi: "Tốt nhất là vậy."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
11 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Tôi Yêu Thầm Sao Lại Hắc Hóa Rồi?

Chương 13
Hạ Thừa Úc là ánh trăng sáng trong lòng tôi. Tôi mượn danh nghĩa anh em, âm thầm thích cậu ấy suốt 7 năm. Bạn bè xúi tôi tỏ tình. Tôi cười khổ: “Không có cửa đâu, cậu ấy thẳng nam chính hiệu đó.” Vừa dứt lời, tôi đã nhìn thấy Hạ Thừa Úc xuất hiện trong quán bar dành cho gay này. Bên cạnh còn có gã trúc mã từng theo đuổi cậu ấy vô cùng rầm rộ. Trúc mã ngoài miệng thì oán trách, nhưng thực chất là khoe khoang: “Nếu không phải thương hại cái thằng cốt chẳng ai thèm kia của cậu ấy…” “…thì bọn tôi công khai từ lâu rồi.” Lúc đó tôi mới hiểu. Cái gọi là “thẳng nam” chẳng qua chỉ là lời Hạ Thừa Úc dùng để vạch rõ ranh giới với tôi. Thế nên tôi chấm dứt mối tình đơn phương ấy. Quyết đoán rời khỏi cuộc sống của hắn. Thế nhưng ngay khoảnh khắc tôi nói lời tạm biệt, người xưa nay luôn dịu dàng ôn hòa ấy… Bỗng chốc đổi sắc mặt.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Tra A quá hư! Chương 7