Sao Alpha lại mang thai được?!

Chương 20

03/09/2025 17:57

Nằm viện 1 tuần.

Ngày xuất viện, luật sư của Lục Kinh Vân đến phòng bệ/nh.

Anh ta nói Thẩm Chương đã được tuyên án, xử mức cao nhất là 5 năm tù.

Lục Kinh Vân đang mang tất cho tôi, không ngẩng đầu, cũng không lên tiếng.

Luật sư lập tức hiểu ý: "Lục tổng yên tâm, đợi hắn ra tù, chỉ cần ki/ếm cớ là có thể tống vào trở lại."

Lục Kinh Vân mới "ừ" một tiếng.

Sau khi luật sư đi, tôi khẽ hỏi: "Như vậy có phải là đi trên lằn ranh pháp luật không?"

Lục Kinh Vân liếc tôi một cái, nắm lấy mắt cá chân còn lại: "Không tính tiền thưởng, lương cơ bản của anh ta mỗi năm từ 3 triệu đô trở lên, thi thoảng đi trên lằn ranh thì có sao?"

"..." Hóa ra là tôi lo xa rồi.

Nằm viện lâu đến mức mọc rêu, vừa xuất viện xong, tôi liền lao thẳng đến cửa hàng.

Bị Thẩm Chương phá hai lần, chắc chắn kinh doanh sẽ ảnh hưởng.

Tôi và Lục Kinh Vân bàn bạc với nhau rồi đóng cửa hàng này, mở cửa hàng mới.

Cửa hàng mới đã chọn xong, cách tòa công ty của Lục Kinh Vân một con phố.

Việc cấp bách là xử lý vấn đề đóng cửa hàng hiện tại.

Trả lại được thì trả, không được thì giảm giá thanh lý.

Các cụ già rất thích kiểu này, ít nhiều gì cũng gỡ lại vốn.

Tiểu Mỹ vẫn đang dưỡng thương, Thẩm Doanh đi học, Lục Kinh Vân điều động một đám người đến.

Ai nấy đều vest đen giày da, khiến các cụ già không dám vào cửa.

Mãi đến khi tôi cầm loa hô hào, họ mới xách giỏ chạy ùa vào.

Lục Kinh Vân cũng tham gia đợt thanh lý này.

Xong việc thì vừa đúng vào cuối tháng.

Sau bữa tối, tôi đang đi dạo trong vườn nhà Lục Kinh Vân thì anh tìm đến, nghiêm túc hỏi: "Được bao nhiêu điểm rồi?"

Suýt nữa tôi không kịp phản ứng.

Tôi nhịn cười, hái hoa hồng trắng đẫm sương đêm cài lên ng/ực áo của anh: "Đoán xem?"

Lục Kinh Vân cúi nhìn bông hoa, dò hỏi: "60?"

Đồ ngốc Lục Kinh Vân.

Tôi chắp tay sau lưng, vừa đi vừa lười nhác nói: "Ừ, 60."

Đi được một đoạn, Lục Kinh Vân đuổi theo chặn trước mặt, yết hầu lăn tăn hai lần mới cất tiếng: "Lúc nãy... anh đoán sai rồi hả?"

Tôi nheo mắt, nghiêng đầu ngắm anh hồi lâu, chợt nghĩ ra câu hỏi: "Lục Kinh Vân, khi đạt điểm tuyệt đối ở em, anh định làm gì?"

"Cầu hôn."

Tôi nhướng mày: "Với em á?"

Lục Kinh Vân hơi gi/ận: "Không thì ai?"

Tôi cười: "Nhưng em không thể sinh con cho anh được."

Lục Kinh Vân gật đầu nghiêm túc: "Anh cũng không. Để đề phòng bất trắc, lúc em nằm viện, anh đã đi làm tiểu phẫu."

Tôi tròn mắt: "Là loại tiểu phẫu mà em đang nghĩ đến đúng không?"

"Ừ."

"..." Biết nói gì đây.

Tôi ngước nhìn trời đêm, lại nhìn Lục Kinh Vân, hồi lâu mới thốt lên: "Vậy cơ ngơi khổng lồ của anh không có người thừa kế sao?"

Lục Kinh Vân thở dài, với ánh mắt lấp lánh, anh nắm lấy tay tôi: "Anh cần gì người thừa kế, em muốn tiêu xài bao nhiêu thì cứ tùy ý, không hết thì đem đi quyên góp."

"Vậy em... Mỗi ngày tiêu 10 triệu, có hết không?"

Lục Kinh Vân hơi nhướng mày: "10 triệu? Em phải xài mấy đời mới hết."

Tôi bật cười: "Vậy anh dạy em cách tiêu tiền nhé?"

"Được, trước tiên đóng cửa hàng lại, nhà mình một người ki/ếm tiền là đủ."

Tôi rút tay ra, nhào tới trước mặt anh.

Lục Kinh Vân lại nắm tay tôi: "Ngày mai anh muốn nh/ốt em ở nhà."

"Tại sao..."

Chợt nhớ ngày mai là kỳ mẫn cảm của anh.

Tôi bám vào khung cửa, nghiêm túc nói: "Lục Kinh Vân, anh mới được 60 điểm thôi, đừng nghĩ bậy."

Lục Kinh Vân gỡ tay tôi khỏi khung cửa, đẩy tôi vào phòng: "Anh chỉ muốn em ở bên trò chuyện cùng thôi mà, không được sao?"

Tôi khịt mũi: "Tốt nhất là vậy."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15