Hôm sau, tôi cùng Tống Triết và chị đẹp lạnh lùng mặc đồng phục công nhân, đứng trước cổng biệt thự nhà họ Cố - gia tộc giàu có bậc nhất. Nhìn bộ đồng phục trên người, tôi không khỏi tấm tắc. Đã từng thấy người làm nghề huyền học, nhưng chưa từng thấy ai chuyên nghiệp đến mức này.

Suốt đường đi, Tống Triết đã giải thích ng/uồn cơn sự việc.

Gia tộc họ Cố ba đời đ/ộc đinh, đứa cháu gái 15 tuổi Cố Tiểu Tiểu sau một lần đi lặn biển đã nhiễm tà khí. Ngày nào cô bé cũng ngâm mình trong bể nước, chỉ ăn cá sống. Sau khi chứng kiến cháu gái nuốt chửng con cá sống ngay trước mặt, lão gia Cố Xuyên Sơn không chịu nổi nữa. Ông ta treo thưởng một tỷ để tìm cao nhân c/ứu cháu gái mình.

Tống Triết chính là một trong những người được mời tới.

Tôi hạ giọng hỏi:

"Được mời đến trừ tà thì emi hiểu, nhưng sao lại mang theo hai con m/a hôm qua?"

Chị gái lắc lư hai chiếc lọ thủy tinh đeo bên hông:

"Đồng loại thì thu hút nhau, hiểu chứ? Hai con m/a này chính là radar chuyên phát hiện điểm dị thường của chúng ta."

Nghe có lý phết!

Tôi lại hỏi:

"Vậy tiếp theo chúng ta có cần lập đàn làm phép không?"

Trên TV toàn diễn cảnh đó mà.

Tống Triết lắc đầu: "Chưa vội."

Vừa lúc đó, hai cánh cổng mở ra.

Một quản gia mặt mũi kiêu ngạo liếc nhìn chúng tôi từ đầu tới chân:

"Các người đến làm gì?"

Tôi ưỡn ng/ực định hét "Đại sư Mao Sơn đến đây", thì Tống Triết đã lịch sự đưa danh thiếp:

"Xin chào, chúng tôi là nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp của “Đẹp đến nhà”, đã đặt lịch hôm qua."

Quản gia kh/inh khỉnh nói:

"Vào đi."

Tôi cúi xuống nhìn kỹ bộ đồng phục - thì ra đây không phải trang phục huyền học, mà là đồng phục lao công!

Bước vào biệt thự, ngay trước mặt là cây hòe trăm tuổi. Gió thoảng qua, tán lá đung đưa tạo thành vùng bóng râm khổng lồ. Mấy chiếc chuông gió trên thân cây vang lên leng keng.

Con m/a nữ bất ngờ lên tiếng:

"Ủa? Âm thanh này... hình như quen lắm..."

"Đồng loại à?"

"Không, hình như tôi từng sống ở đây..."

Chúng tôi chưa kịp mở miệng, h/ồn m/a ông già đã ch/ửi ầm lên:

"Cái đồ m/a xó nhà xí nhà ngươi! Đừng có nhận vơ!"

M/a nữ khóc thút thít rồi im bặt.

Qua vài ngã rẽ, một tòa nhà nhỏ trắng xinh xắn hiện ra.

Quản gia ngửa cổ ra lệnh:

"Làm nhanh lên, đừng đụng vào thứ không nên đụng."

"Cấm lên tầng ba." Ông ta ngừng lại, ánh mắt nghiêm nghị: "Nếu không nghe lời, các người ch*t chắc!"

Nói rồi, ông ta liếc nhìn đồng hồ đeo tay, gọi vệ sĩ đến hỏi:

"Đại sư Tống vẫn chưa tới à? Bảo họ nhanh lên đi đi, lão gia nóng lòng rồi!"

Vệ sĩ đáp:

"Họ đã tới, đang ở phòng khách!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam chính bạch nguyệt quang trở về

Chương 12
Tôi xuyên thành nhân vật phụ ác độc chuyên đi tranh giành trong truyện đoàn sủng. Nhưng bản thân tôi vốn là đứa vô cùng sợ xung đột và gây rắc rối, lúc nào cũng cảm thấy mình không xứng đáng. Thế là từ đó tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với Thời An, thụ chính được cả nhóm người yêu thương. Tôi học cách an phận thủ thường, họ bảo gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo. Anh trai mang quà nước ngoài về, nói sẽ dành món hàng giới hạn đó cho Thời An. Tôi gật đầu như đương nhiên: “Vâng ạ.” Bố muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, nói rằng cậu ấy giỏi hơn. Tôi tỏ vẻ thông cảm: “Được ạ.” Thấy tôi biểu hiện khá hơn hẳn, người nhà do dự không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không. Tôi hiểu chuyện từ chối: “Không cần đâu ạ.” ... Các nhu cầu về vật chất lẫn tinh thần, tôi đều không dám đòi hỏi họ nữa. Ai ngờ họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động mang đến đủ loại tài nguyên quý giá. Tôi hoảng sợ lùi lại, bị một người đàn ông cao to đẹp trai ôm chặt trong vòng tay bảo vệ. Đêm khuya, anh khàn giọng thì thầm bên tai tôi: “Cưng à, tối nay dùng tư thế đó nhé?” Tôi không nghĩ ngợi, vô thức định đồng ý: “Ừ… ơ?”
1.19 K
2 Phương Lê Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm