Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi không thấy Lục Bạc Chu đâu.

Trên chiếc c/òng tay đã được quấn một lớp vải nỉ mềm mại, chạm vào thấy êm ái lạ thường.

Xem ra anh cũng không tà/n nh/ẫn như lời anh thể hiện.

Người giúp việc thản nhiên giúp tôi vệ sinh cá nhân, dọn lên món điểm tâm tôi yêu thích.

Trên khay bất ngờ có cả món bánh nướng giòn khoái khẩu của tôi từ quán ăn gần trường.

Biết cả chi tiết này, không hiểu anh đã theo dõi tôi bao lâu rồi.

Cái hệ thống ch*t ti/ệt không đáng tin này!

Tôi thở dài n/ão nề.

Cả ngày hôm ấy, tôi gần như dán ch/ặt trên giường.

Mấy cuốn sách yêu thích đặt trên bàn nhưng xích quá nặng, giơ tay lên mệt nhọc.

Tôi định dụ người giúp việc mở khóa, nào ngờ họ vừa nghe lửng câu đã lắc đầu bỏ chạy.

Chiều tà, Lục Bạc Chu mới trở về.

Anh còn nói cho tôi một tin: "Anh đã giúp em xin nghỉ việc làm thêm đó rồi."

"Ừ."

Chuyện nằm trong dự liệu.

Vẻ ngoan ngoãn của tôi khiến anh hài lòng. Như mọi khi, anh tự tay chăm sóc tôi ăn uống tắm rửa, rồi lại đưa lên giường khóa tay.

Bốn ngày trôi qua trong vô vọng. Tôi nằm dài thở than: "Chán ch*t đi được."

Làm bộ thảm thiết nũng nịu: "Anh Bạc Chu ơi, nếu em chán mà ch*t, anh nhớ phải luôn giữ em trong lòng nhé?"

"Đừng có nói bậy!"

Anh rất kiêng kỵ từ này.

"Thật mà, em buồn thúi ruột rồi."

Tôi chu môi đưa mắt liếc: "Anh ơi, anh tháo c/òng cho em đi mà? Em hứa không trốn đâu."

"Em sẽ ngoan ngoãn đợi anh về."

Ánh mắt long lanh ngước nhìn: "Anh tốt bụng thế, đâu nỡ trói em mãi phải không?"

Dù tôi thiệt hết lời ngon ngọt, anh vẫn không chịu mở khóa.

Đành mượn tạm chiếc bình hoa trong phòng.

Vừa nghe tiếng cửa đóng, tôi đ/ập vỡ bình, vội nhặt mảnh sành áp vào đầu ngón tay.

Một giọt m/áu đỏ tươi nhỏ xuống nền gạch...

Lục Bạc Chu hối hả quay về.

Ánh mắt sâu thẳm dừng trên ngón tay băng trắng toát và đống vỡ vụn, không biết anh có phát hiện trò mèo của tôi không.

"Lần cuối cùng."

Giọng anh trầm xuống sau hồi lâu im lặng, tay nắm ch/ặt bàn tay tôi: "Bé ngoan, đây là lần cuối cùng."

Ánh mắt u ám: "Đừng làm bản thân tổn thương nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
3 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai Là Chú Rể Của Tôi?

Chương 10
Bé O mà tôi cung phụng bao năm nay đã đính hôn rồi. Chú rể lại chẳng phải là tôi. Tôi ra quán bar uống đến say mèm, hôm sau tỉnh dậy cả người đau nhức, tuyến thể Alpha cũng bị cắn đến sưng tấy. Lúc về nhà, bé O khóc lóc với tôi: "Chồng sắp cưới của em thế mà lại bỏ rơi em ngay trong đêm đính hôn để đi vụng trộm với kẻ khác, anh Cố Dữ, anh phải làm chủ cho em..." Tôi đau lòng khôn xiết: "Ngoan, đừng khóc, anh đi xử đẹp cặp gian phu đó cho em ngay đây!" Cho đến khi nhìn thấy mặt chồng sắp cưới của em ấy. Đm, gặp quỷ rồi. Chó thật, tôi vừa mới bước xuống từ giường của hắn cơ mà.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0