Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi không thấy Lục Bạc Chu đâu.

Trên chiếc c/òng tay đã được quấn một lớp vải nỉ mềm mại, chạm vào thấy êm ái lạ thường.

Xem ra anh cũng không tà/n nh/ẫn như lời anh thể hiện.

Người giúp việc thản nhiên giúp tôi vệ sinh cá nhân, dọn lên món điểm tâm tôi yêu thích.

Trên khay bất ngờ có cả món bánh nướng giòn khoái khẩu của tôi từ quán ăn gần trường.

Biết cả chi tiết này, không hiểu anh đã theo dõi tôi bao lâu rồi.

Cái hệ thống ch*t ti/ệt không đáng tin này!

Tôi thở dài n/ão nề.

Cả ngày hôm ấy, tôi gần như dán ch/ặt trên giường.

Mấy cuốn sách yêu thích đặt trên bàn nhưng xích quá nặng, giơ tay lên mệt nhọc.

Tôi định dụ người giúp việc mở khóa, nào ngờ họ vừa nghe lửng câu đã lắc đầu bỏ chạy.

Chiều tà, Lục Bạc Chu mới trở về.

Anh còn nói cho tôi một tin: "Anh đã giúp em xin nghỉ việc làm thêm đó rồi."

"Ừ."

Chuyện nằm trong dự liệu.

Vẻ ngoan ngoãn của tôi khiến anh hài lòng. Như mọi khi, anh tự tay chăm sóc tôi ăn uống tắm rửa, rồi lại đưa lên giường khóa tay.

Bốn ngày trôi qua trong vô vọng. Tôi nằm dài thở than: "Chán ch*t đi được."

Làm bộ thảm thiết nũng nịu: "Anh Bạc Chu ơi, nếu em chán mà ch*t, anh nhớ phải luôn giữ em trong lòng nhé?"

"Đừng có nói bậy!"

Anh rất kiêng kỵ từ này.

"Thật mà, em buồn thúi ruột rồi."

Tôi chu môi đưa mắt liếc: "Anh ơi, anh tháo c/òng cho em đi mà? Em hứa không trốn đâu."

"Em sẽ ngoan ngoãn đợi anh về."

Ánh mắt long lanh ngước nhìn: "Anh tốt bụng thế, đâu nỡ trói em mãi phải không?"

Dù tôi thiệt hết lời ngon ngọt, anh vẫn không chịu mở khóa.

Đành mượn tạm chiếc bình hoa trong phòng.

Vừa nghe tiếng cửa đóng, tôi đ/ập vỡ bình, vội nhặt mảnh sành áp vào đầu ngón tay.

Một giọt m/áu đỏ tươi nhỏ xuống nền gạch...

Lục Bạc Chu hối hả quay về.

Ánh mắt sâu thẳm dừng trên ngón tay băng trắng toát và đống vỡ vụn, không biết anh có phát hiện trò mèo của tôi không.

"Lần cuối cùng."

Giọng anh trầm xuống sau hồi lâu im lặng, tay nắm ch/ặt bàn tay tôi: "Bé ngoan, đây là lần cuối cùng."

Ánh mắt u ám: "Đừng làm bản thân tổn thương nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0