Trong bồn rửa bếp đầy bát đĩa dơ.

Tần Tuấn đang rửa.

Tiễn khách xong, vừa về đến nhà Lâm Nghiễn Sinh đã thấy Tần Tuấn tự giác làm việc nhà, chẳng cần anh nhắc.

Bữa trưa hôm nay không có sóng gió gì.

Dưới lầu, cô Trương mỉm cười nói: “Thằng bé đúng như anh kể, rất lễ phép. Bình thường ở nhà nó cũng khách sáo thế à? Hình như lúc gọi anh nó toàn dùng “ngài”* với anh.”

(您 (nín) khi muốn thể hiện sự tôn trọng, kính nể đối với người nghe, thường là người lớn tuổi, cấp trên, khách hàng, giáo viên, hoặc trong các tình huống trang trọng, lịch sự , sự (thay vì dùng 你 (nǐ) thân mật). Ẻm kiểu rạ/ch rõ ranh giới với chú á)

Không.

Không phải vô tình.

Tần Tuấn nói chuyện với anh gần như lúc nào cũng dùng “ngài”.

Anh từng nhắc, nhưng cậu không sửa, anh cũng không ép.

Anh đứng ở cửa, nhất thời ngẩn người, ánh mắt dừng trên người Tần Tuấn.

Thằng nhóc này từ lúc anh quen đã cao lớn, lại lớn rất nhanh, quần áo giày dép thường xuyên phải thay mới.

Đến năm ngoái mới chậm lại.

Lại nhìn bản thân.

So với Tần Tuấn, anh quá g/ầy yếu, vai không đủ rộng, cánh tay mỏng, chiều cao chỉ ở mức trung bình, da quá trắng, không có màu lúa mạch nam tính.

Trong «Yến hội» của Plato viết: Ở thời thượng cổ, thực ra có ba loại người, mỗi người được tạo thành từ nam-nữ, nam-nam, hoặc nữ-nữ ngày nay. Chẳng ai phản đối. Thế nhưng một ngày nọ, thần chia đôi tất cả. Từ đó trên đời chỉ còn nam và nữ, họ cả đời chạy đông chạy tây, hoang mang tìm ki/ếm nửa kia vốn thuộc về mình.

Vì thế, anh từng ngây thơ nghĩ, nhất định có một ngày anh sẽ tìm được nửa kia của mình.

Dù là khuyết điểm, ở chỗ người đó có lẽ cũng vừa khít như răng lược.

Nhưng sự thật là, theo tiêu chuẩn tìm bạn đời, phụ nữ không hề thấy anh anh tuấn, mạnh mẽ.

Anh chỉ là một người đàn ông bình thường đến mức nhàm chán.

“Gần thi rồi, con đi đọc sách đi, để chú dọn cho.”

Lâm Nghiễn Sinh nói.

Tần Tuấn gật đầu, nghiêng người.

Nhường lối cho một người đi qua.

Nhưng bếp quá hẹp, không tránh khỏi, vai anh vẫn chạm vào ngựk Tần Tuấn.

Lâm Nghiễn Sinh cảm thấy áp lực.

Tần Tuấn đang nhìn anh, ánh mắt rơi trên gáy anh như cắn nhẹ một cái.

Lưng thằng nhóc này từ bao giờ đã rộng lớn đến thế, chỉ cần một ý nghĩ, vươn tay là có thể đ/è anh hoàn toàn.

Anh nghĩ.

Lần đầu tiên nghĩ như thế.

Chẳng trách trong tự nhiên, sư tử đực vừa trưởng thành sẽ bị đuổi khỏi đàn.

Hai năm nay, thỉnh thoảng anh cũng có cảm giác kỳ lạ khó nói, hóa ra là cảm giác u/y hi*p giữa giống đực với giống đực khi sống chung một khu vực, không thể tránh khỏi.

.

Đầu hè.

Tần Tuấn thi xong.

Chiều hôm đó nắng rất đẹp.

Hai bên đường, cây ngô đồng xanh mướt, ánh sáng lọt qua kẽ lá, trên mặt đất tụ thành những đốm sáng nhảy nhót.

“Dù kết quả thế nào, cố hết sức là được.”

“Vâng.”

“Vài ngày nữa là sinh nhật thành niên của con rồi. Con muốn mời bao nhiêu bạn? Chú đặt bàn.”

Tối hôm đó.

Lâm Nghiễn Sinh buồn bực kể với ông chủ La: “Câu đoán nó nói thế nào?”

La Diệu Sơn: “Chắc chắn bảo cậu đừng tiêu tốn.”

“Sao cậubiết!”

“Ha ha, thằng nhóc đó nỡ để cậu tiêu tiền à?”

“Nhưng làm sao có thể không tổ chức chứ. Cậu nói xem, con nhà người ta bị bỏ quên một chút là đã khóc lóc om sòm. Có khi tôi lại thấy A Tuấn quá hiểu chuyện, haizz, thiếu tuổi thơ, không đủ đáng yêu.”

“Lâm Nghiễn Sinh, cậu lại lấy bụng mình suy bụng người. Hồi nhỏ cậu vì bố mẹ quên sinh nhật mà trốn lên sân thượng khóc, nên nghĩ trẻ con trên đời đều thế à.”

“Có chuyện đó sao? Tôi không nhớ!” Lâm Nghiễn Sinh đỏ mặt, “Chúng ta đang nói về A Tuấn mà.”

La Diệu Sơn thản nhiên: “Tôi thấy trẻ con bây giờ cũng khó làm. Đòi hỏi thì bảo hư, không đòi thì lại bảo lạnh lùng. Hơn nữa, tôi thấy thằng nhóc đó sớm đã mất tuổi thơ rồi. Đứa trẻ nào dám chạy ra xã hội lăn lộn? Còn lăn lộn có khí thế thế. Tôi thấy nó sinh ra đã là kẻ liều mạng.”

Lâm Nghiễn Sinh nghe đến ngẩn người.

Hồi thần lại thì không vui, bênh cháu: “Nói bậy! A Tuấn từ trước đến nay luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn. Ở trường nó là học sinh ưu tú.”

Tóm lại.

Anh nhờ ông chủ La giúp, đặt một bàn ở khách sạn của hắn.

Việc làm ăn của La Diệu Sơn ngày càng lớn.

Tháng trước vừa c/ắt băng khánh thành khách sạn kiểu Tây mới mở, Lâm Nghiễn Sinh chưa tới bao giờ, nghe nói lộng lẫy như cung điện, đã được booking kín chỗ.

Với La Diệu Sơn thì chỉ là chuyện nhỏ.

Hắn thuận miệng đồng ý. Bỗng hỏi: “Còn cậu thì sao, chuyện tốt gần đến nơi rồi chứ?”

Lâm Nghiễn Sinh: “Tôi gì cơ?”

La Diệu Sơn: “Chẳng phải cậu với bạn gái mới đang tiến triển tốt sao? Khi nào cưới, tôi tặng cậu một bàn tiệc.”

Lâm Nghiễn Sinh đá/nh trống lảng.

Anh xoa mép quần, ngượng ngùng: “Tôi nghĩ tới nghĩ lui, bây giờ thực sự chưa phải lúc. Đợi A Tuấn chính thức vào đại học rồi tính.”

Lời này nửa thật nửa giả.

Anh đổi chủ đề: “Đừng nói tôi nữa, bao giờ cậu mới chịu ổn định?”

La Diệu Sơn ngồi thẳng, tựa lưng vào ghế: “Cậu cũng biết rồi đấy, tôi không thích phụ nữ.”

“Ơ?”

Lâm Nghiễn Sinh nói: “Với đàn ông cũng có thể ổn định mà. Đây là chuyện riêng của cậu, tôi chỉ trích cũng không hay, nhưng cậu thay người yêu còn nhanh hơn thay áo, không mệt sao?”

La Diệu Sơn nhìn anh chằm chằm, bỗng nhàn nhạt cười: “Không mệt. Tôi thích mỹ nhân, đủ loại mỹ nhân. Sưu tầm họ là niềm vui của tôi.”

Phong lưu đến mức này lại có vẻ rất thành thật.

Lâm Nghiễn Sinh: “…”

Không nói nên lời.

Rất nhanh.

Ngày sinh nhật mười tám tuổi của Tần Tuấn đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0