Nghi thức khép lại, đám diễn viên được thuê đến cũng được chúng tôi thanh toán tiền rồi cho về. Trong sảnh cưới rộng lớn lúc này chỉ còn lại nhóm chúng tôi và bà cô của Ngô Hành.

Bà ta ngơ ngác không hiểu mô tê gì: “Cái gì? Các người tổ chức đám cưới giả?”

Rồi bà ta bỗng dưng nổi trận lôi đình: “Đúng là bọn không biết phép tắc! Chuyện hệ trọng cả đời mà dám đem ra làm trò đùa thế à! Các người coi tôi là cái thá gì hả?”

Ngô Hành bực dọc bĩu môi: “Vốn dĩ cháu có mời cô đâu, là cô tự vác mặt đến đấy chứ.”

Nói câu này, tay anh ta vẫn đan c.h.ặ.t lấy tay Trần Giác.

Bà cô đương nhiên là tức gi/ận nhảy dựng lên: “Mày ăn nói với người lớn thế hả!”

Ngô Hành coi bà ta như không khí, dồn hết tâm trí vào việc an ủi Trần Giác vẫn còn chưa hoàn h/ồn: “Em có bị dọa sợ không? Bây giờ thấy trong người thế nào rồi?”

Trần Giác khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mỉm: “Em không sao rồi.”

Nhìn dáng vẻ tình chàng ý thiếp của họ, tôi nhướng mày, đột nhiên cất tiếng hỏi: “Hai người... có muốn biến đám cưới này thành thật luôn không?”

“Ý chị là sao?” Ngô Hành ngớ người.

Tôi chỉ tay vào chính mình: “Bà mối có sẵn đây rồi.” Rồi lại chỉ quanh sảnh: “Lễ đường cũng đã chuẩn bị xong xuôi.” Cuối cùng, tôi chỉ tay về phía họ: “Tân lang tân nương đều đang có mặt. Hai người có muốn hoàn thành nốt hôn lễ này không?”

Ánh mắt Ngô Hành thoáng qua tia hồi hộp, anh quay sang nhìn Trần Giác.

Trần Giác cũng sửng sốt. Cô nhìn tôi rồi lại nhìn Ngô Hành bên cạnh, lúc này mới muộn màng nhận ra hai tay họ vẫn đang đan c.h.ặ.t lấy nhau. Bất giác, mặt cô đỏ bừng.

Ngô Hành siết c.h.ặ.t lấy tay cô: “Bây giờ không còn nữ q/uỷ nữa rồi, chúng mình không cần phải chia tay nữa.”

Nói rồi, anh lại một lần nữa quỳ một chân xuống, chân thành cầu hôn thêm một lần: “Em có nguyện ý ở bên anh trọn đời không?”

Trần Giác chớp chớp mắt, khóe môi khẽ cong lên rạng rỡ. Hai người nhìn nhau mỉm cười.

“Em đồng ý.” Cô khẽ đáp, vòng tay ôm chầm lấy Ngô Hành.

Thấy vậy, tôi và Tiểu Lý vội vàng chạy đi tìm MC quay lại. Họ gấp rút gọi điện mời thêm vài người bạn thân thiết tới chung vui, bỏ qua hết những thủ tục rườm rà ban đầu, tiến thẳng lên lễ đài.

Dưới sự chứng kiến của chúng tôi, họ một lần nữa trịnh trọng thề nguyện.

Tôi đứng nép một bên, đang cười tủm tỉm với ánh mắt của một “bà dì” thì khóe mắt chợt liếc thấy bà cô đang đứng nghiến răng nghiến lợi vì tức tối.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có điều gì đó sai sai.

Nhớ lại ánh mắt nữ q/uỷ nhìn xuống khán đài trước khi h/ồn bay phách lạc, tôi chợt ngộ ra một sự thật k/inh h/oàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngũ Hoàng Tử không còn muốn làm vật thế thân nữa!

Chương 10
Ta là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng vì tính tình đần độn nên chẳng ai dám cưới. Ngũ hoàng cầu mà không được đích tỷ, bèn buông xuống cưới ta làm bạn thay thế. Hắn tự giễu: "Kẻ ngốc ghép đôi với kẻ què, cũng xứng là cặp đôi tuyệt phẩm." Ta vô tư an ủi: "Về sau ta làm bạn thay thế cho đích tỷ, ngươi làm bạn thay thế cho Thái tử, chúng ta vẫn có thể sống tốt." Trong yến tiệc quy ninh, nhìn Thái tử và đích tỷ ân ái tình tứ. Ngũ hoàng sắc mặt không vui, trong lòng ta cũng đắng cay. Người ngoài chê cười chúng ta là trai si dại gái hờn. Về đến phủ đệ. Ngũ hoàng quấn chặt áo bào, lạnh lùng nói: "Đêm nay đừng hòng đụng đến một ngón tay của ta!" Ta ngoan ngoãn nằm bên hắn ăn năn. Than ôi, là ta không tốt, nhìn Thái tử mà đâm ra ngẩn ngơ. Đang ngủ mơ màng. Bị Ngũ hoàng đẩy mạnh một cái. Hắn hằn học: "Thẩm Ngọc Phù! Ngươi thật sự ngoan thế à?! Bảo không đụng là ngươi dám không đụng!" Ta thành thật đáp: "Được thôi, vậy ngươi bạn Thái tử, ta bạn đích tỷ." Ngũ hoàng cắn chặt môi ta, bắt ta im miệng. Trong lòng nghĩ, rõ ràng đã thỏa thuận làm bạn thay thế cho nhau, sao lại nổi giận nữa rồi? Cái tâm của Ngũ hoàng này quả thật khó lường.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
8
Lệnh Như Ý Chương 8