Tôi đỡ hắn ra ngoài.

Bỏ mặc phía sau là một tràng tiếng kêu than thảm thiết.

Lúc đó tôi không hiểu bọn họ đang căng thẳng cái gì.

Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng mở ra —

Tôi đã ngộ ra.

Nhìn đống đồ lòe loẹt đầy giường, mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Cái quái gì đây? Đây gọi là “bất ngờ” á hả?

Tôi theo bản năng quay đầu nhìn về phía sau.

Lúc này mới phát hiện, Phó Tư Niên căn bản không hề say.

Hắn đang hứng thú nhìn chằm chằm đống đồ trên giường kia.

Thấy tôi nhìn sang, hắn cũng liếc mắt qua.

Ánh mắt chạm nhau.

Không hiểu vì sao, tôi bỗng cảm thấy… rất nguy hiểm.

Tôi nhấc chân định đi ra ngoài.

Nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa, tôi liền phát hiện —

Cửa đã bị khóa rồi……

5

Ngay giây tiếp theo, Phó Tư Niên áp sát lại.

Bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, mang theo ý nguy hiểm của hắn:

“Bảo bối, định đi đâu thế?”

“Tôi đã cho cậu cơ hội rồi. Không chỉ một lần, mà là rất nhiều lần. Nhưng cậu cứ thích chọc vào tôi."

"Cậu có biết không? Cậu trông thật sự là… rất đáng bị trừng ph/ạt.”

Nói xong, hắn thậm chí không cho tôi cơ hội phản bác.

Bởi vì tôi… đã không còn khả năng phản bác nữa.

Tôi vẫn luôn nghĩ sức của tôi và Phó Tư Niên ngang nhau.

Cho đến khoảnh khắc này mới phát hiện —

Sức hắn lớn đến đ/áng s/ợ.

Đêm đó, tôi bị hắn đ/è trong phòng tắm, hết lần này đến lần khác.

Những “chuẩn bị” sẵn kia, cuối cùng đều dùng cả lên người tôi.

Tôi vừa khóc vừa m/ắng hắn là đồ khốn.

Hắn lại chẳng để tâm, ngược lại còn cố ý miết mạnh vào nốt ruồi lệ nơi khóe mắt tôi.

Nốt ruồi lệ của tôi vốn không chạm được.

Hễ chạm vào là nước mắt trào ra.

Hắn nhìn trúng điểm này.

Cố tình muốn tôi khóc.

Tôi càng khóc dữ dội, hắn càng tỏ ra thích thú.

Thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc tôi:

“Tôi là đồ khốn. Vậy cậu là gì? Là vợ của đồ khốn sao?”

Nghe vậy, tôi hung hăng trừng hắn một cái.

Hắn giả vờ suy nghĩ một lúc, rồi cười, cúi xuống hôn nhẹ lên vành tai tôi.

“Không thích cách xưng hô đó à?"

"Vậy cậu thích tôi gọi cậu là gì? "

"Chồng à? Hay là… chủ nhân?”

Giây tiếp theo, tôi bị đặt lên bồn rửa tay.

Trước gương.

Cằm bị ép phải ngẩng lên.

Bên tai là giọng nói như á/c m/a của hắn:

“Chủ nhân, ngoan nào. Mở mắt ra.”

6

Điên rồi.

Thật sự là đi/ên rồi.

Tôi không muốn mở mắt, nhưng hắn luôn có cách ép tôi phải mở.

Trong gương, mặt tôi đỏ bừng, nước mắt giàn giụa.

Đêm đó, tôi không nhớ mình đã nói bao nhiêu lời mềm mỏng, c/ầu x/in bao nhiêu lần.

Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy, cổ họng tôi đã khàn đặc.

Nhìn sang bên kia giường —

Chỗ đó đã lõm xuống, nhưng người thì chẳng biết đi đâu rồi.

Tôi ôm lấy eo mình, mặt tối sầm.

“Đồ khốn.”

Đúng lúc này, điện thoại rung lên hai cái.

Là A Bân — anh em của tôi.

Vừa thấy tôi trả lời tin nhắn, bên kia lập tức gọi tới.

“Lục ca, sao giờ anh mới nghe máy? Tối qua không bị dọa chứ? Bọn em đã bàn sẵn rồi, hôm qua là sinh nhật anh, định tìm một cô em gái cho anh vui vẻ. Ai ngờ giữa đường lại lòi ra Phó Tư Niên, đúng là phá đám. Mấy thứ đó cứ vứt đi đi, dù sao cũng chẳng dùng đến.”

Tôi: “……”

Cảm ơn mày nhé, anh em tốt.

Không phải là không dùng.

Mà là… dùng hết lên người tao rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm