Sự đối đầu vào ban ngày còn có thể giải quyết bằng b/ạo l/ực.
Đến đêm, tình hình lại trở nên nan giải hơn.
Chiếc giường đơn trong tiệm sửa xe vốn dĩ đã hẹp, nhét hai gã đàn ông cao trên một mét tám vào, về cơ bản là da th!t dán ch/ặt lấy nhau.
Kỳ dễ nh.ạy cả.m của Tần Liệt khiến hắn biến thành một chiếc máy đóng cọc không biết mệt mỏi.
Tuy chưa thực sự "đóng cọc", nhưng cái tư thế đó còn đ/áng s/ợ hơn cả làm thật.
"Alpha ở đây có thể mở ra không?"
Hắn đang hỏi về khoang sinh sản của tôi.
Đó là thứ chỉ Omega mới có, hoặc là cơ quan phát triển không hoàn thiện ở một số rất ít Alpha có thể chất đặc biệt.
Đối với một Alpha bình thường, vị trí đó chỉ là trực tràng mà thôi.
Tôi tỉnh táo lại trong tích tắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Gã chó đi/ên này đi/ên thật rồi.
Hắn muốn tôi cũng phải đi đăng ký khám cấp c/ứu ở khoa hậu môn trực tràng à?
"Không mở được." Tôi nghiến răng nghiến lợi, "Đó là lối ra, không phải lối vào."
"Thử xem."
Tần Liệt cố chấp như một con lừa.
"Pheromone của tôi có thể làm mềm... x/ác suất cao là có thể kết nút."
"Kết cái đầu nhà anh ấy!"
"Anh coi tôi là đất sét nặn đấy à?"
Khi tay hắn định tiến hành bước thăm dò thực chất tiếp theo, tôi không thể nhịn được nữa, lật người, vùng dậy, vung cánh tay hết cỡ.
"Chát——!!"
Mặt Tần Liệt bị đá/nh lệch sang một bên.
Không khí im lặng như tờ trong ba giây.
Hắn chậm rãi quay đầu lại, với dấu bàn tay sưng đỏ trên nửa mặt, ánh mắt sâu thẳm.
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Tiêu rồi, đá/nh quen tay mất rồi.
Đây là Nguyên soái đế quốc đấy.
Ngay lúc tôi đang phân vân là nên quỳ xuống c/ầu x/in tha thứ hay là cầm cái cờ-lê trên tủ đầu giường liều mạng, Tần Liệt đột nhiên vùi đầu vào hõm cổ tôi.
"Vẫn muốn vào."
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng ch*t lặng.
"Mẹ kiếp nhà anh!"
Tôi đ/á một cước khiến hắn văng xuống giường.
"Xuống đất ngủ cho ông! Còn dám bò lên lần nữa, ông đây c/ắt cái thứ đó của anh ngâm rư/ợu!"