Ngoại truyện

Góc Nhìn Khương Kim

Năm lớp 8, nhà bên cạnh chuyển đến một cậu bé ít nói.

Mỗi lần tôi đi ngang qua, lúc nào cũng chỉ thấy cậu ấy đứng một mình. Cậu tên là Lâm Viễn, chuyển vào lớp tôi giữa học kỳ.

Nghe đồn cha mẹ cậu ấy ly hôn, bỏ lại cho cậu ấy căn nhà cùng tiền trợ cấp. Tin này do họ hàng bên họ Ngụy lan ra — có lẽ là phía nhà mẹ cậu ấy.

Dần dần, trong lớp bắt đầu có người trêu chọc, gọi cậu ấy là “đồ mồ côi”.

Lâm Viễn chưa bao giờ phản kháng, thậm chí cũng không biết cãi lại. Cậu ấy cứ như người c/âm, tôi chưa từng nghe thấy cậu ấy lớn tiếng một lần.

Những lúc tệ nhất, ngăn bàn của cậu ấy bị nhét đầy rác, vào nhà vệ sinh thì vô cớ bị người khác hắt nước, ướt sũng từ đầu đến chân.

Bọn họ muốn thấy cậu ấy khóc. Nhưng Lâm Viễn không khóc.

Thậm chí có lần, khi cúi đầu dọn rác trong ngăn bàn, cậu ấy còn bật cười.

Không to, cũng chẳng nhỏ — vừa đủ để tất cả những người xung quanh nghe thấy.

Từ đó, bọn họ bắt đầu gọi cậu ấy là “quái vật”.

Họ nói:

“Nếu mày không phải quái vật, sao cha mẹ mày lại ly hôn?”

“Đánh ch/ửi thế nào cũng không phản ứng, mày không phải quái vật thì là gì?”

“Bọn tao không muốn học chung với quái vật! Đuổi nó đi!”

Đó là lần đầu tiên tôi thấy mắt Lâm Viễn đỏ lên.

Cậu ấy nén gi/ận, siết ch/ặt nắm tay, áo quần còn ướt dính vào người, ánh mắt quét một vòng quanh lớp. Cuối cùng, cậu ấy mở miệng:

“Tôi không phải quái vật.”

“Cha mẹ tôi… ly hôn không phải vì tôi.”

Nhưng nói vậy thì có ích gì?

Đám người kia cười càng lúc càng đi/ên cuồ/ng. Trong cảnh hỗn lo/ạn, tôi không nhìn rõ ai là kẻ ra tay trước. Chỉ thấy Lâm Viễn bị đẩy mạnh, thân hình g/ầy gò loạng choạng rồi ngã xuống sàn.

Đám đông lập tức xông lên, đ/ấm đ/á không thương tiếc.

Lâm Viễn không chống cự, chỉ ôm đầu, lặp đi lặp lại hai câu:

“Tôi không phải quái vật.”

“Cha mẹ tôi… không phải vì tôi mà ly hôn! Không phải…!”

Không hiểu sao, lúc đó tôi chợt thấy cậu ấy thật đáng thương.

Mà đám người kia thì quá đáng thật.

Tôi đ/á đổ bàn ghế, vơ lấy thùng rác trùm thẳng lên đầu tên cầm đầu.

“Khương Kim, mày bị đi/ên à?”

“Nước giếng không phạm nước sông, mày bênh thằng quái vật không cha không mẹ này làm gì?”

Hắn quay sang tôi, đầu đầy giấy vụn, tức đến đỏ mặt.

Tôi vứt thùng rác xuống, cởi áo khoác ném cho Lâm Viễn đang nằm dưới sàn.

“Ai nói cậu ấy không có ai?”

“Từ nay, cậu ấy là bạn của Khương Kim.”

Tôi thấy trên gương mặt Lâm Viễn thoáng qua một tia ngỡ ngàng, rồi niềm vui vụt sáng lên trong chốc lát.

Chỉ một biểu cảm nhỏ như thế thôi, tim tôi đã rung lên một cách kỳ lạ.

Lúc ấy tôi nghĩ, có lẽ mình đi/ên rồi.

Hoặc chỉ là hội chứng anh hùng trẻ con nổi lên.

Từ hôm đó, Lâm Viễn trở thành cái đuôi lẽo đẽo theo tôi.

Thấy cậu ấy dần dần bớt u ám, chịu mở miệng nói chuyện nhiều hơn, tôi cảm thấy rất mãn nguyện.

Nhờ có tôi, cả lớp không dám b/ắt n/ạt cậu ấy nữa.

Cứ thế, chúng tôi bình yên đi qua cấp hai, cấp ba, rồi cùng nhau thi đậu đại học.

Thoáng cái, tôi đã “nuôi” cậu ấy hơn bảy năm.

Trong suốt những năm tháng đó, sự chiếm hữu của tôi trói ch/ặt Lâm Viễn bên cạnh mình. Ngoài tôi ra, cậu ấy không có bạn thân nào khác.

Đêm đêm, tôi từng tự hỏi: mình làm vậy có đúng không?

Tôi sinh ra trong gia đình êm ấm, cha mẹ cởi mở, lớn lên trong yêu thương.

Vậy mà lại mang trong mình thứ chiếm hữu méo mó đến bệ/nh hoạn.

Đúng vậy.

Tôi thích Lâm Viễn.

Không biết từ lúc nào, ánh mắt tôi đã không thể rời khỏi cậu ấy.

Mỗi lần thấy cậu ấy nói chuyện với người khác, tôi đều muốn giấu cậu ấy đi.

Tôi biết mình có bệ/nh. Thật sự có bệ/nh.

Có lẽ tình cảm của tôi chỉ là gánh nặng đối với Lâm Viễn.

Tôi cố tỏ ra bình thường… nhưng chỉ duy trì được đúng một ngày.

Lâm Viễn quá phụ thuộc vào tôi.

Mà tôi thì không nỡ buông tay.

Thế là một đêm nọ, tôi m/ua mấy chai rư/ợu. Nhân lúc cậu ấy say mèm, tôi hỏi thử ý cậu ấy.

Chỉ nhớ khi đó Lâm Viễn mơ màng không mở nổi mắt, mặt đỏ bừng, nói năng lộn xộn.

Ch*t ti/ệt.

Hình như tôi cho cậu ấy uống quá tay rồi.

Lâm Viễn gần như không còn ý thức. Tôi giơ ba ngón tay hỏi là mấy, cậu ấy còn trả lời… tám.

Đang định bỏ cuộc, thì khi tôi rút tay ra, đi lấy nước lạnh cho cậu ấy tỉnh táo, Lâm Viễn bỗng lẩm bẩm:

“Khương Kim.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng cậu ấy lại gọi thêm lần nữa:

“Khương Kim…”

Cả người tôi như bị điện gi/ật, đứng ch*t trân tại chỗ.

Lâm Viễn cuộn mình trên sofa, ôm lấy bản thân, vẻ mặt khổ sở như sắp khóc.

Cậu ấy nói:

“Khương Kim… đừng bỏ tôi.”

Thôi xong.

Tôi hoàn toàn gục ngã.

Vậy là tôi tiếp tục kế hoạch đ/ộc chiếm.

Lâm Viễn vẫn chỉ có một mình tôi.

Tôi rất hài lòng.

Tôi định đợi đến khi tốt nghiệp đại học sẽ tỏ tình.

Ai ngờ giữa đường lại xuất hiện Ngụy Chân.

Nghe cái tên này quen quen, nhưng đầu óc tôi toàn là Lâm Viễn, chẳng buồn nhớ hắn là ai.

Mặc kệ. Đúng là đồ khốn, dám bịa chuyện Lâm Viễn thích hắn.

Còn chạy tới ký túc xá giả vờ “tình cờ gặp”.

Đúng kiểu trà xanh đực, tưởng tôi m/ù chắc?

Cơn gi/ận của tôi nổi lên.

Thứ nhất, tôi đã lâu không đ/á/nh người, vì tôi là công dân tuân thủ pháp luật mà.

Thứ hai, Ngụy Chân là tự mình trượt chân ngã bầm mặt, suýt rơi mất cái răng.

Tôi lấy xu hướng tính dục của mình ra mà thề: nếu mấy lời trên không đúng sự thật, tôi làm gay.

Tôi không để ý Ngụy Chân.

Nhưng phản ứng né tránh vô thức của Lâm Viễn lại khiến tôi sinh ra khủng hoảng.

Chẳng lẽ tôi diễn không đủ rõ?

Cậu ấy m/ù à, sao không nhìn ra tôi thích cậu ấy vậy?

Còn nghĩ tôi kỳ thị đồng tính nữa chứ?

Được thôi.

Lâm Viễn, tôi sẽ chơi với cậu một ván.

Vốn định tặng cậu ấy tầng hầm làm quà tốt nghiệp.

Giờ thì phải dùng sớm rồi.

Bởi vì… ai bảo tôi chiều cậu ấy quá làm gì.

Hết

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K