Cận kề ngày cưới, tú nương gửi tới hai bộ hỉ phục.
Ta sờ bộ y phục trên giá mà có chút hoảng hốt, ta từng thiết kế cho bản thân rất nhiều loại kết cục.
Hoặc lánh đời ở ẩn, hoặc đầu mình hai nơi, những kết cục này đều có một điểm chung, đó là chỉ có một mình ta đ/ộc mã đơn thương.
Ta chưa từng nghĩ bên cạnh mình sẽ xuất hiện một người cùng ta trải qua những năm tháng vô vị, đi đến cuối sinh mệnh.
Trên eo đột nhiên xuất hiện một đôi tay rắn chắc, khiến ta buộc phải hoàn h/ồn.
Mặc Dạ hơi cúi người, cằm tựa lên vai ta, bên tai ta đầy vẻ thân mật nói: "Đang nghĩ gì vậy?"
Ta lẩm bẩm: "Mặc Dạ, tại sao ngươi lại thích ta? Thích từ bao giờ? Ta trước kia đối với ngươi... cũng chẳng tốt đẹp gì."
Gương mặt nhiễm vẻ mệt mỏi của Mặc Dạ lộ ra chút ý cười, hắn dường như đang hồi ức lại.
"Không nhớ rõ nữa, ta chỉ nhớ ngày người đưa ta ra khỏi Cổ doanh, ta nhìn bóng lưng người, thầm thề rằng cả đời này sẽ đi theo người."
Ta vân vê đầu ngón tay, ngẫm ra chút ý tứ khác: "Cho nên, ngươi muốn nh/ốt ta cả đời?"
Mặc Dạ vẫn cười: "Nếu người muốn rời bỏ ta, ta sẽ làm vậy, ta là do người dạy ra, tính tình thế nào người hẳn phải rõ, ta đã nói được, thì nhất định sẽ làm được."
Hắn hôn lên gáy ta: "Vân Bạc, ngoại trừ người, tất cả mọi thứ trên thế gian này ta đều không quan tâm."
"Ta vốn định thu liễm tài năng làm đồ đệ cả đời của người, đứng sau lưng người, ở bên người, bảo vệ người, vĩnh viễn không vượt quá vùng cấm nửa bước, nhưng người không cần ta, người đuổi ta đi."
Mặc Dạ vuốt ve eo ta, giọng nói khàn khàn: "Biết tại sao ta phải quay lại cư/ớp lấy vị trí Lâu chủ của người không? Bởi vì ta phát hiện, chỉ có mạnh hơn người, mới có thể ở lại bên cạnh người."
Ta thở dài: "Bất Quy Lâu không phải chốn về tốt đẹp, tất cả mọi người ở đây đều đang nghĩ cách gi*t ngươi để thay thế, ngươi không nên quay lại."
Mặc Dạ thở hắt ra một hơi, than hết nỗi đắng cay trong lòng: "Nhưng người ở đây, ta còn có thể đi đâu? Giang hồ mênh mông này không có chốn dung thân cho ta, chỉ có ở bên cạnh người, ta mới cảm thấy mình còn đang sống."
"Người cũng nói Bất Quy Lâu tứ phía là sát cơ, sao ta có thể để người một mình đối mặt với những thứ này." Hắn ôm ta ch/ặt thêm chút nữa, rất cẩn thận nói: "Đừng nghĩ tới chuyện rời khỏi ta nữa, cũng đừng nghĩ tới chuyện gi*t ta nữa, được không? Người an tâm cùng ta sống qua ngày, ta sẽ đối tốt với người, ta sẽ bảo vệ người thật tốt."
Lời đồng ý đã ở ngay bên miệng, nhưng ta chỉ có thể cắn răng nuốt lời đó vào trong bụng.
Hắn nhìn hỉ phục với ánh mắt đầy quyến luyến, ta không nỡ đ/ập tan sự tốt đẹp này, im lặng dựa vào lòng hắn.
Nửa đêm, ta điểm huyệt ngủ của hắn để hắn ngủ say hơn, dùng trâm cài tóc mở xích sắt, ta khoác áo bào đứng dậy đi ra ngoài, góc khuất ở hậu viện đã có một người đang đợi sẵn.
Người nọ thấy ta, quỳ một gối xuống đất, cúi đầu cung kính nói: "Lâu chủ."
Ta phất tay: "Thanh Nha, ta đã không còn là Lâu chủ gì nữa rồi, bây giờ người đang ngủ trên giường ta kia mới là Lâu chủ."
Chương 5:
Thanh Nha mím môi, gọi lại lần nữa: "Q/uỷ Y đại nhân."
Ta có chút buồn bã: "Đã lâu lắm rồi không có ai gọi ta như vậy."
Ta nhìn ánh trăng bàng bạc nơi mái hiên, hỏi: "Những ngày này có phải Mặc Dạ có chuyện gì giấu ta không?"
Thanh Nha suy tư một lát rồi nói: "Ý đại nhân là... chuyện hỉ yến?"
Ta liếc Thanh Nha một cái: "Ngoài cái đó ra, ta ngửi thấy mùi Huyền Thiên Thảo trên người hắn, Huyền Thiên Thảo là thảo dược làm dịu hàn đ/ộc."
Thanh Nha chợt hiểu ra: "Lâu chủ gần đây đang điều tra chuyện hàn đ/ộc, có lẽ là đang nghĩ cách giúp ngài giải đ/ộc?"
Ta cau ch/ặt mày: "Nhưng Mặc Dạ vốn không biết chuyện ta trúng đ/ộc."
Chuyện năm xưa chắc hẳn hắn đã phát giác ra điều gì, ta phải xử lý ổn thỏa trước khi hắn phát hiện.
Ta nói: "Thanh Nha, ta giao cho ngươi nhiệm vụ cuối cùng, hoàn thành nhiệm vụ này, ta sẽ giúp ngươi giải cổ đ/ộc trên người, ngươi sẽ được tự do."
Thanh Nha đáp: "Tùy Q/uỷ Y sai phái."
Ta lạnh giọng nói: "Giúp ta tìm tung tích của Độc sư Sầu Vô Mị."
"Vâng."
Thanh Nha cúi đầu: "Thuộc hạ còn một chuyện chưa rõ."
Ta nhạt giọng: "Chuyện gì?"
Thanh Nha chần chờ hỏi: "Với bản lĩnh của đại nhân, sợi xích sắt kia căn bản không giữ được đại nhân, tại sao đại nhân không dứt khoát rời đi?"
Ống tay áo nhuộm ánh trăng, ta có chút thất thần nhìn hoa văn bên trên: "Con đường này không dễ đi, để hắn một mình ta không yên tâm, ta muốn cố gắng ở bên hắn nhiều hơn một chút, sau này e là không còn cơ hội nữa."
Không nghe thấy tiếng động, ta quay đầu lại, sau lưng đã không còn một ai, chỉ còn lại đám cỏ dại khẽ đung đưa.
Nơi khóe mắt, một con tước ưng màu xám đang lẳng lặng đậu trên mái nhà, thấy ta nhìn nó, con tước ưng dang cánh bay xuống đậu lên vai ta.
Trên cổ con tước ưng này có đeo một ống thư, bên trên khắc ấn ký hình hoa sen.
Ta mở thư ra xem, chỉ cảm thấy có chút vật đổi sao dời.
Cố nhân đi xa tận đại mạc đã trở về, y muốn đưa ta rời khỏi nơi này.
Thế nhưng, quá muộn rồi, mọi thứ đều không thể quay lại được nữa.
Tước ưng bay về phía trời đêm, nhưng giữa đường lại bị một mũi ám khí b/ắn hạ.
Chưa đợi ta hủy lá thư đi thì đã nghe thấy một giọng nói trầm lạnh: "Người đang làm gì vậy?"
Ta gi/ật mình quay đầu lại, liền thấy Mặc Dạ đứng giữa ánh bạc, sắc mặt lạnh lẽo ch*t chóc.
Hắn tỉnh từ khi nào? Chuyện ban nãy hắn đã nhìn thấy bao nhiêu? Trong lúc hoảng lo/ạn ta theo bản năng định dùng nội lực hủy đi bức thư.
Nhưng Mặc Dạ lại lên tiếng trước ta một bước: "Nếu người dám hủy, kẻ viết bức thư này ta tuyệt đối sẽ không buông tha."
Trong nháy mắt ta cứng đờ tại chỗ, không dám động đậy.
Hắn quát lạnh: "Người đâu! Đi điều tra chủ nhân con tước ưng này cho ta!"
Không ai lên tiếng, nhưng ta biết, ở những nơi ta không nhìn thấy, Ám đường chuyên lo việc tình báo đã dốc toàn bộ lực lượng xuất kích.
Mặc Dạ sải bước đi tới, sau khi xem thư xong, tờ giấy kia cuối cùng cũng như ý nguyện của ta hóa thành một nắm bột phấn.
"Niên thiếu tương tri? Tình thâm ý thiết?" Mặc Dạ cười khẩy một tiếng: "Hắn cũng thật không sợ ch*t, lại dám mạnh miệng nói muốn đưa người đi, chỉ cần hắn dám tới, ta nhất định sẽ lấy mạng hắn để làm quà mừng cho hỉ yến của ta và người."
Giọng điệu ta cứng nhắc: "Ta và y sớm đã chẳng còn gì nữa rồi, nhưng nếu y ch*t, ta sẽ đền mạng mình cho y."
Bàn tay buông bên người của Mặc Dạ đột ngột siết ch/ặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, dường như hắn cực kỳ không thích câu nói này.
Mặc Dạ nheo mắt lại: "Người đang dùng mạng của chính mình để u/y hi*p ta?"
Ta bất lực thở dài, ta không muốn n/ợ Phong Hoán cái gì, nếu y vì ta mà xảy ra chuyện thì lại sẽ dây dưa không rõ với y:
"Coi như là vậy đi, dù sao bây giờ ta cũng chẳng còn gì để trao đổi với ngươi nữa."
Ánh mắt Mặc Dạ khóa ch/ặt lấy ta, một lát sau từ trong cổ họng bật ra một câu đầy vẻ tức gi/ận: "Sao lại không có, trên giường dỗ ta vui vẻ, có lẽ ta sẽ tha cho hắn một mạng."
Nói rồi hắn liền lôi cánh tay ta kéo về phòng, ném ta lên giường.
Bản năng xu lợi tránh hại khiến ta muốn chạy trốn, nhưng bàn tay Mặc Dạ như kìm sắt giam ch/ặt cổ tay ta khiến ta không thể giãy thoát.
Hắn dùng xích sắt treo hai tay ta lên, cúi người xuống.
Hắn không hề nhẹ nhàng chút nào, ta đ/au đến mức trước mắt một trận hoảng hốt.
Trong mắt Mặc Dạ mang theo cơn gi/ận dữ âm ỉ: "Ta nâng niu người như châu như bảo, người lại vì một gã đàn ông không liên quan mà lấy mạng mình ra u/y hi*p ta! Người rõ ràng biết chỉ cần người mở miệng, ta cái gì cũng nghe người, người lại cứ nhất quyết chọn cách chọc gi/ận ta."
Trong chuyện này Mặc Dạ trước giờ đều rất ôn nhu, đột nhiên bị đối xử th/ô b/ạo, ta cũng sinh ra chút tủi thân, đ/ứt quãng nói một đằng nghĩ một nẻo: "Ngươi nói ngươi nghe ta... vậy ta muốn ngươi thả ta đi... ngươi chịu không?"
Chương 6:
Mặc Dạ đ/è lên vai ta khiến ta không thể động đậy, giọng hắn khản đặc, nghiến răng nghiến lợi: "Thả người đi để đi tìm gã đàn ông khác? Người nằm mơ đi! Kiếp này người chỉ có thể ở bên cạnh ta thôi."
Thật sự là chịu không nổi nữa, ta đạp chân muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn.
Mặc Dạ nắm lấy eo ta, chẳng tốn chút sức lực nào ấn ta trở lại.
Mặc Dạ như thế này khiến ta có chút h/oảng s/ợ.
"Ngươi... ngươi bình tĩnh chút!"
Khóe mắt Mặc Dạ như muốn nứt ra, đáy mắt ngập trời lửa gi/ận: "Người bảo ta bình tĩnh thế nào? Lần này người định vứt bỏ ta ra sao? Lại đ/á/nh g/ãy chân ta nh/ốt ta lại? Hay trực tiếp dùng một trận roj đ/á/nh ch*t ta ở hình đường?"
Tiếng chất vấn này của hắn khiến ta hoàn toàn không dám cử động nữa.
Hắn lật người ta lại, như để hả gi/ận mà cắn mạnh vào gáy ta, hung á/c nói: "Ta nên nh/ốt người trong thạch thất, để người mỗi ngày ngoại trừ đợi ta ra, cái gì cũng không cần làm."
Ta hít sâu một hơi khí lạnh, túm ch/ặt lấy chăn đệm dưới thân, không nhịn được run giọng m/ắng: "Đồ khốn... kiếp!"
Mãi đến khi trời sáng, ta khàn giọng, cố mở mắt ra: "Cho ta... nghỉ ngơi chút đi..."
Mặc Dạ thở dốc th/ô b/ạo bên tai ta: "Nói người sẽ không rời bỏ ta."
Ta không đáp lại, trực tiếp ngủ thiếp đi.