Người Giữ Làng

Chương 20

12/04/2025 17:43

"AI ĐẤY! Đêm hôm khuya khoắt không cho người ta ngủ nghê gì cả!"

"Bà Trần! Dừng tay lại!"

Chu Bân bị đẩy suýt ngã, tôi vội bước lên định ngăn bà ta, nhưng Trần đại bá đã chộp lấy cổ tay tôi.

"Mày trốn ra bằng cách nào? Mau theo tao phòng thờ tổ!"

"Trời ơi! Sao nhiều người thế... Các người là ai?!"

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, một đám người đen kịt đứng lố nhố trước cổng.

Họ mặc quần áo rá/ch rưới, người bốc mùi th/ối r/ữa nồng nặc. Đứng gần mới thấy khuôn mặt họ lỗ chỗ vết lở, vài người chỉ còn trơ bộ xươ/ng trắng hếu. Trong hốc mắt họ, thứ lửa m/a màu xanh lục nhấp nháy như đom đóm, tựa lũ q/uỷ sống từ địa ngục bước lên.

"ÁÁÁÁ——!!!"

Bà Trần hét thất thanh, quay người định chạy thì vấp chân ngã sấp mặt xuống đất. Chu Bân bò lổm ngổm chui sau lưng tôi, trưởng thôn cũng lảo đảo lùi lại. Tôi quay sang chỗ Lưu Hạnh Hoa, nhưng sân đã vắng bóng cô ta từ lúc nào.

Không ổn! Trần Đại Minh!

Tôi nắm ch/ặt roj trừ tà định lao vào phòng Trần Đại Minh, thì lũ x/á/c ch*t ngoài cổng đã lê từng bước nặng nề tiến vào, giơ tay g/ớm ghiếc vồ lấy vợ chồng bà Trần và Chu Bân.

Đám này chỉ là x/á/c sống tầm thường, bị Lưu Hạnh Hoa thổi một hơi oán khí nên mới bò lên từ m/ộ. Trông thì kinh dị, nhưng đối phó dễ ợt. Chỉ cần nhét gừng tươi vào miệng chúng, oán khí tan đi, chúng sẽ thành x/á/c ch*t vô hại. Dĩ nhiên, trước tiên phải dẹp nỗi sợ của chính mình đi.

Những kẻ như Chu Bân, sợ đến mức quên cả tên mình, làm sao dám dí gừng vào miệng x/á/c sống? Mấy cái "bao cát sống" này chẳng những không phụ tôi đ/á/nh lũ thây m/a, còn khóc lóc chạy về phía tôi. Bà Trần thậm chí túm áo tôi đẩy về phía đám x/á/c, cốt dùng tôi làm bia đỡ đạn cho họ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8