Hắn quấn lấy tôi vào phòng tắm lần nữa, làm đủ mọi thứ như thường lệ, cuối cùng nằm trên giường vẫn còn cắn vài cái lên người tôi.
Tôi thở dài đẩy nhẹ hắn ra: "Ra ngăn kéo lấy đồ đi."
Văn Sóc mở tủ đầu giường, nhìn thấy thứ bên trong thì ánh mắt khựng lại.
"Anh biết dùng không?" Tôi hỏi.
Văn Sóc đóng ngăn kéo, ném đồ lên giường rồi cúi xuống hôn tôi.
Hắn nói: "Cậu dạy tôi đi."
Văn Sóc là học trò ngoan, từng bước đều nghe lời răm rắp.
Hắn cúi xuống hôn đi giọt nước mắt ở khóe mắt tôi, xoa nhẹ lưng tôi thì thầm: "Còn đ/au không?"
Tôi chỉ biết ôm ch/ặt lấy hắn, ngẩng đầu đáp lại nụ hôn.
Những rung động hắn mang đến khiến đầu óc tôi trống rỗng.
Văn Sóc có thể coi là người yêu chu đáo.
Cũng là tên khốn biết quyến rũ người khác.
Hắn thường tắm xong lúc đêm khuya, chỉnh tề mặc bộ vest tôi may, “xử lý” tôi trước cửa kính.
Còn thì thầm những lời tục tĩu bên tai.
Dĩ nhiên, tôi cũng chẳng kém cạnh.
Đêm sinh nhật tuổi 28 của tôi, Hứa Lâm Xuyên gửi lời chúc mừng.
Không ngờ lại bị Văn Sóc nhìn thấy, hắn cầm điện thoại tôi xem, bỗng cười khẽ: "Người yêu cũ còn đến đặt vest, luyến tiếc không ng/uôi thế nhỉ?"
Tôi định nói gì đó thì bị nụ hôn của Văn Sóc chặn lại.
Trong cơn mê lo/ạn, cổ tay chợt mát lạnh.
Một chiếc đồng hồ được đeo vào tay tôi.
"Bạn trai em chỉ biết mở tiệm sửa xe tồi tàn, không thanh lịch như công việc của anh ta, biết làm sao đây?"
"Sinh nhật cũng chỉ tặng được chiếc đồng hồ rẻ tiền."
Tôi nhìn chiếc đồng hồ mặt đỏ dây vàng, im lặng giây lát.
"Ông chủ Văn khiêm tốn từ lúc nào vậy?" Tôi hôn lên má hắn, "Anh ta chỉ đến đặt 2 bộ vest thôi, chúng em không liên lạc gì thêm."
"Anh biết." Văn Sóc nói, "Trong điện thoại em toàn khách đặt vest, không biết có mấy người thực sự muốn tán tỉnh em."
Đúng là chó chê mèo lắm lông.
Tôi mỉm cười ôm lấy hắn: "Văn Sóc, anh biết mà, em chỉ yêu mình anh thôi."
Văn Sóc rất dễ dỗ.
Tay hắn vuốt ve tôi, ngón áp út đeo chiếc nhẫn đôi giống tôi.
Là món quà tôi tặng hắn dạo trước.
Nụ hôn của Văn Sóc ập xuống, hơi thở nồng nàn cắn nhẹ lên tai tôi: "Chung Diễn Thanh, anh cũng yêu em."
Ngoại truyện (Tâm sự của Văn Sóc)
Chuyển đến nhà mới, hàng xóm bên cạnh là người đàn ông đẹp trai khó quên.
Cậu ấy luôn mặc những bộ vest cầu kỳ.
Một đêm nọ, cậu ấy sang mượn phòng tắm, lần đầu tôi thấy cậu ấy ăn mặc không chỉnh tề.
Tóc và lông mi đọng giọt nước, áo choàng tắm trượt khỏi vai để lộ xươ/ng quai xanh.
Sau khi cậu ấy rời đi, phòng tắm vẫn là mùi sữa tắm quen thuộc, nhưng xen lẫn thêm hương thơm lạ lẫm.
Rồi cậu ấy đến tiệm sửa xe của tôi.
Nhân viên nói như đinh đóng cột: "Ông chủ, hàng xóm của anh m/ua thẻ thành viên một năm, nói là để theo đuổi anh. Đẹp trai thế này, anh nhận lời luôn đi chứ?"
Theo đuổi tôi?
Nhưng Chung Diễn Thanh ngoài việc chào hỏi khi gặp mặt, thỉnh thoảng ghé qua tiệm, còn lại đâu giống kiểu đang theo đuổi ai?
Cậu ấy chỉ mỗi ngày chải chuốt bảnh bao, quyến rũ khiến tôi bối rối.
Quyến rũ đến mức đêm nào tôi cũng nghĩ về cậu ấy trước khi ngủ.
Cậu ấy không theo đuổi tôi, nhưng suýt nữa đã lấy mất linh h/ồn tôi.
Đêm Chung Diễn Thanh hôn tôi, tôi hoàn toàn tỉnh táo, vì nụ hôn ấy mà thao thức đến nửa đêm.
Sáng hôm sau, tôi chỉnh tề đến tìm cậu ấy.
Đòi nốt nụ hôn còn thiếu.
Đòi rồi mới biết, nụ hôn không bao giờ là đủ.
(Hết)