Trưởng nữ làm tế phẩm

Chương 20

08/08/2025 18:13

Lá bùa nàng giấu trong tay rơi xuống đất.

"A!"

Nàng rên rỉ trong đ/au đớn.

"Suốt dọc đường, ta đã nói với ngươi nhiều lần, ta chỉ muốn quy ẩn nơi rừng núi, kẻ săn yêu như ngươi vì sao không buông tha cho ta!"

Ta cau mày nhìn chằm chằm Tiểu Thảo.

"Ngươi từ khi nào biết ta là kẻ săn yêu?"

Nàng mặt mày đầy kinh ngạc.

"Từ lần đầu ngươi xuất hiện trước mặt ta, ta đã biết ngươi không phải là muội muội của Tiểu Chi!"

Tiểu Chi từng nhắc đến muội muội của nàng, rằng hai người diện mạo giống nhau như đúc.

Nhưng muội muội ấy thể chất yếu, thường xuyên ho khan.

Thế mà Tiểu Thảo trước mặt ta chẳng giống Tiểu Chi chút nào, thân thể lại khỏe mạnh.

"Biết thế đã làm một tấm mặt nạ da người!"

Kẻ săn yêu nhất định cho rằng mình bị lộ là do nhan sắc khác biệt.

Kỳ thực ta chưa từng thấy Tiểu Thảo, chỉ là người ngay cả th* th/ể Tiểu Chi nằm nơi nào cũng không hỏi, sao có thể là muội muội thương yêu nàng suốt bao năm?

Ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng ta.

Biết được nàng có điều kỳ quái, ta lập tức đến nhà bếp Lâm phủ, tìm được Tiểu Thảo thật sự.

Tiểu Thảo căn bản không biết tin tức tỷ tỷ mình đã qu/a đ/ời.

Ắt hẳn là kẻ săn yêu này trốn trong bóng tối, nghe thấy ta muốn tìm Tiểu Thảo bèn mạo danh thay thế mà đến.

Trong Lâm phủ có tới sáu mươi mấy nha hoàn, ai sẽ để tâm đến diện mạo một nha hoàn hạ đẳng luôn cúi đầu?

"Chỉ là ta với ngươi không oán không th/ù, vì sao ngươi nhất quyết không buông tha ta?"

Ta cẩn thận quan sát, ta chưa từng gặp nàng ta.

"Hừ, yêu quái các ngươi đều đáng ch*t! Ban đầu ta truy theo tung tích của con dê yêu, không ngờ lại phát hiện cả ngươi!"

Kẻ săn yêu nghiến răng nói.

"Đừng có đắc chí, suốt dọc đường ta đều để lại dấu vết! Bọn ta ở Tư săn yêu, rất nhanh sẽ đuổi theo mà đến!"

Nàng lộ ra nụ cười chiến thắng.

"Biết điều thì ngay lập tức thả ta ra, ta sẽ cho ngươi một cái ch*t nhẹ nhàng!"

Vừa dứt lời, ta liền ném cả xấp bùa chu sa thẳng vào mặt nàng.

Sắc mặt nàng lập tức cứng đờ, vì đó chính là đống ký hiệu nàng lưu lại trên đường.

"Ta tuy không gi*t kẻ vô tội, nhưng tuyệt không phải kẻ sợ sệt nhu nhược."

Ánh sáng ôn hòa trong mắt ta đã hoàn toàn biến mất.

Nàng ta há miệng, định niệm chú trừ yêu.

Nhưng chú còn chưa kịp xong, móng vuốt sói của ta đã cắm sâu vào cổ nàng.

Hôm nay, gió trong thung lũng thổi rất mạnh.

Mang theo mùi tanh ngọt ngào của m/áu, tựa như đêm đó, trên người ta nhuộm m/áu ca ca, chạy trốn trong rừng.

Khi ấy ta từng đ/au khổ nghĩ đến việc cùng gia nhân ch*t chung, nhưng h/ận chưa báo, ta không mặt mũi nào gặp họ.

Giờ đây, trăm năm đã qua.

Ta đi qua rất nhiều nẻo đường, gặp qua rất nhiều người, tay gi*t yêu dê, tâm cảnh hoàn toàn khác biệt.

Dù trải qua bao nhiêu năm, ta mãi mãi nhớ kỹ thời nhỏ được phụ thân mẫu thân cưng chiều, được tỷ tỷ và ca ca bầu bạn.

Những tình thương ấy, đủ để nâng đỡ ta đi suốt chặng đường dài.

"Tân Nguyệt, con có biết tên con mang ý nghĩa gì không?"

Phụ thân cõng ta lúc nhỏ trên vai.

Ta ngơ ngác lắc đầu.

Phụ thân cười dùng râu cọ cọ vào má tròn mũm mĩm của ta.

"Ý chỉ hy vọng..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7