Vòng luẩn quẩn

Chương 34

10/12/2025 18:34

Tôi nhe răng cười với Hứa Lăng: "Đợi tôi một lát, giải quyết chút việc riêng."

Ánh mắt Hứa Lăng chưa từng rời khỏi người tôi từ đầu đến giờ.

Hồi lâu sau, cậu khẽ gật đầu một cái thật khó nhận ra.

Phòng khách tầng dưới, Van khoanh chân ngồi trên sofa, trên người mặc chiếc áo khoác hiếm hoi tôi mang theo.

Tôi cảm thấy buồn nôn nhưng không nói gì, thẳng bước đi tới đối diện nó.

"Nói đi, mày muốn gì?"

Van nhìn thẳng vào tôi, cười nhạt: "Người anh giấu trong phòng... là ai thế?"

Tôi thậm chí chẳng thèm liếc nó: "Liên quan gì đến mày."

"À mà này, từ giờ mày không có chỗ ở đây nữa. Trong vòng ba ngày dọn đồ ra khỏi nhà tao."

Van thu nụ cười lại, nghiêng đầu móc từ túi ra một mảnh giấy: "Vì anh ta à? Hứa Lăng?"

Tôi nhíu mày, nhìn rõ dòng chữ trên tờ giấy:

“Cảm ơn đã quan tâm, sáng nay tôi có việc nên đi trước. Hẹn gặp lại. - Hứa Lăng.”

Nét chữ quen thuộc đúng là của Hứa Lăng, nhưng tôi nghĩ mãi không ra lúc nào mà cậu để lại mảnh giấy này.

Tôi với tay định gi/ật lại, Van nhanh tay giơ cao tờ giấy.

Tôi hụt tay, giọng đầy á/c ý: "Là ai, tao muốn làm gì... đều không liên quan đến mày. Đừng có xía vào chuyện người khác."

Van trầm mặt không nói, một lúc sau nó từ từ hạ tay xuống, trải tờ giấy trên lòng bàn tay.

Tôi lại với tay lấy, vừa chạm vào thì Van đột nhiên siết ch/ặt cổ tay tôi, tờ giấy rơi lả tả xuống đất.

Van dùng hết sức kéo tôi ngã nhào xuống sofa, thừa thế đ/è ch/ặt người lên trên.

Đồng tử tôi co rút lại, chân đ/á mạnh lên.

Cú đ/á dồn hết lực trúng thẳng đầu gối nó.

Van rên lên một tiếng nhưng vẫn không buông tha, hai tay khóa ch/ặt cổ tay tôi.

Tôi giãy giụa mãi mà không thoát được, quát: "Mày bị đi/ên à! Buông ra!"

Van cười khẽ: "Từ lần đầu đá/nh nhau với anh, em đã quyết tâm không bao giờ thua anh lần nữa. Mỗi lần tập võ ở nước ngoài, em đều nghĩ về anh đấy. Anh à."

Tôi nghiến răng: "Đm mày muốn gì?!"

Van cúi sát xuống, hơi thở phả vào tai tôi: "Vẫn chưa hiểu sao? Em thích anh mà, anh trai."

Toàn thân tôi run lên, không ngờ nó lại có ý nghĩ này.

Buồn nôn trào lên, tôi chế giễu: "Đồ bi/ến th/ái! Mẹ mày biết mày muốn lo/ạn luân với tao không?"

"Bà ấy mà biết thì mày nghĩ bà có cho mày về nước nữa không?"

Van nhếch mép: "Vậy đừng để bà biết. Dù sao bà cũng chẳng quan tâm đến anh mà, phải không?"

Nó dịch người, mắt dán vào đôi môi tôi.

Nhận ra ý đồ của nó, tôi giãy giụa đi/ên cuồ/ng, đ/ấm đ/á tứ tung.

Xoay sở mãi cuối cùng cũng thoát được.

Tay chống sofa định đứng dậy, bỗng thấy ánh mắt Van tối sầm lại.

Ngay lập tức, hai bàn tay nó siết ch/ặt cổ tôi, ấn mạnh xuống ghế sofa.

Cảm giác ngạt thở càng lúc càng mạnh, mắt bắt đầu mờ đi.

Nhưng cơn gi/ận khiến tôi không nhịn được ch/ửi: "Khụ... khụ... Đồ bi/ến th/ái..."

Van hơi nới lỏng tay, tôi vội há mồm thở gấp, không để ý thấy nó lại cúi xuống.

Ngay trước khi chạm vào nhau, một bàn tay đặt lên vai Van, hất mạnh khiến nó ngã nhào.

Hứa Lăng nén cảm xúc trong mắt, vung nắm đ/ấm thẳng vào mặt Van.

Mặt Van đỏ ửng lên, lập tức giơ tay đỡ đò/n.

Trước hôm nay, tôi chưa từng biết Hứa Lăng đá/nh nhau giỏi đến thế.

Thấy hai người giằng co, tôi tranh thủ đ/á thêm vài phát vào người Van rồi mới kéo họ ra.

Cả hai đều bị thương, tôi đỡ Hứa Lăng dậy, lạnh lùng nói với Van vẫn ngồi bệt dưới đất:

"Tao đã ghi âm toàn bộ cuộc nói chuyện này. Khôn h/ồn thì biến khỏi mặt tao, không thì tao gửi thẳng cho mẹ mày."

Van vẫn ngồi nguyên, mắt liếc nhìn qua chúng tôi:

"Anh à, người anh giấu... em đã thấy rồi."

Mí mắt tôi gi/ật gi/ật, ngón tay vô thức co quắp lại.

Không sao, tôi nắm được điểm yếu của nó. Một thằng bi/ến th/ái như nó làm được trò trống gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm