Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện

Chương 14

01/04/2026 20:29

Sau khi trở về thế giới thực được một năm. Nhìn số tiền 80 triệu tệ dư ra trong thẻ ngân hàng, đến nay ta vẫn có cảm giác như đang nằm mơ.

Ta m/ua nhà, m/ua xe, đi du lịch rất nhiều nơi, cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng thoải mái.

Chỉ là thi thoảng trong những giấc mơ lúc nửa đêm, ta vẫn luôn mơ về đám ch/áy đêm nhiệm vụ hoàn thành. Và nỗi đ/au buồn to lớn ẩn giấu dưới thần sắc ngẩn ngơ của Tống Văn Cảnh.

Tỉnh dậy, ta thẫn thờ hồi lâu. Vẫn không nhịn được mà gọi hệ thống trong đầu, muốn hỏi xem bây giờ hắn thế nào rồi.

Hệ thống nói: [Phản diện đã trừ khử hết những thế gia có lòng riêng, trở thành một bạo quân trong miệng người đời.]

[Nhưng hắn giảm tô thuế, bách tính an cư lạc nghiệp.]

[Bây giờ đã đến đại kết cục thuận lợi rồi, nam nữ chính đang sống cuộc đời hạnh phúc bên nhau.]

Ta không nói gì thêm.

Cứ thế trôi qua thêm vài tháng, không ngờ hệ thống đột nhiên lại tìm đến ta, khóc không ra nước mắt bảo: [Ký chủ, chỉ số hắc hóa của phản diện bỗng nhiên bùng n/ổ, thậm chí còn nảy sinh khuynh hướng tự hủy.]

[Cứ tiếp tục thế này thế giới nhỏ sẽ sụp đổ mất...]

[Hôm nay ta tới là muốn nhờ cô xóa bỏ chỉ số hắc hóa của hắn, sau khi thành công có thể đáp ứng thêm cho cô một nguyện vọng nữa!]

Ta có chút ngẩn ngơ.

“Bây giờ ta chắc được tính là kẻ th/ù của hắn nhỉ, thấy kẻ th/ù sống lại, chẳng phải hắn sẽ càng đi/ên tiết hơn sao?”

Hệ thống không kịp trả lời, trực tiếp truyền tống ta trở về.

Lúc này, ta đứng trước cửa tẩm điện quen thuộc, vẫn chưa kịp phản ứng gì. Nhưng cơ thể đã vô thức đẩy cửa ra, gần như nóng lòng muốn gặp Tống Văn Cảnh.

Tại sao chỉ số hắc hóa lại bùng n/ổ? Tại sao đột nhiên lại có khuynh hướng tự hủy? Tống Văn Cảnh ngay cả những ngày khó khăn thuở nhỏ còn vượt qua được cơ mà. Lần này là gặp phải rắc rối gì sao?

Bây giờ đã là buổi tối, nhưng Tống Văn Cảnh thế mà không có ở tẩm điện.

Ta nhìn quanh một vòng, chợt nghe thấy trong gian phòng phụ bên cạnh có chút động tĩnh nhỏ, bèn lập tức đi về phía gian phòng phụ mình từng ở trước kia.

Cách bài trí bên trong thế mà vẫn giữ nguyên như cũ, ngay cả màu sắc của chăn nệm cũng không thay đổi.

Và lúc này, phản diện có chỉ số hắc hóa bùng n/ổ trong miệng hệ thống, hiện giờ thế mà đang nằm trên chiếc giường có chút chật hẹp đó. Xung quanh chất đống những bộ quần áo ta từng mặc.

Hắn nghe thấy tiếng động, ánh mắt trầm mặc nhìn về phía ta: “Cút ra ngoài...”

Lời chưa dứt, hắn chạm phải ánh mắt ta, hoàn toàn c/âm nín.

Ta nhất thời không biết nói gì, đành hỏi một câu khô khốc: “Cái đó... sao ngài lại nằm ở đây?”

Giây tiếp theo, Tống Văn Cảnh vươn tay kéo một cái, khiến ta ngã nhào vào lòng hắn.

Ta còn đang tính xem nên giải thích chuyện người ch*t sống lại thế nào thì đã bị hành động đột ngột này của hắn làm cho gi/ật mình.

Hắn thản nhiên bế ta lên giường, rồi ôm ch/ặt lấy eo ta. Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta, không nói một lời nào.

Ta sợ đến mức không dám động đậy, không nắm bắt được thái độ của hắn.

Tống Văn Cảnh ôm một hồi, lại ngẩng đầu tìm đến môi ta, chậm rãi nhấm nháp. Ta định đẩy hắn ra, đúng lúc này lại nghe thấy thông báo của hệ thống: [Ting! Chỉ số hắc hóa của phản diện giảm 5 điểm!]

Ta: “?”

Đôi tay định đẩy hắn ra của ta cứ thế cứng đờ lại. Đành mặc cho hắn hành động. Không biết qua bao lâu, cuối cùng Tống Văn Cảnh cũng buông tha đôi môi ta, khẽ cọ vào má ta, thở dài một tiếng bên tai: “Đêm nay trong mơ nàng ngoan thật đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
8 Làm Kịch Chương 10
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm