Những ngày sau đó, để an toàn hơn, tôi luôn tìm cách né tránh Lâm Triệt ở mọi nơi.

Hạn chế ra khỏi cửa nhất có thể, tránh mặt được ai thì tránh.

Nhưng buổi hội nghị chư thần trăm năm mới có một lần, thì không thể vắng mặt được.

Tôi lấy hết can đảm, mang theo thân phận thần minh mà hệ thống bịa ra cho tôi để đi tới Chúng Thần Điện.

Liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lâm Triệt, mái tóc bạc bay bay, tiên khí bừng bừng.

Tôi vừa sợ hãi lại vừa đ/au khổ ủ dột.

Ai mà ngờ được một mỹ nhân...

Tôi rùng mình một cái, cố gắng đứng lùi về phía sau, cách Lâm Triệt càng xa càng tốt.

Đúng lúc tôi đang mơ màng buồn ngủ, trên cổ chân đột nhiên truyền đến cảm giác tiếp xúc quen thuộc.

Tỉnh táo lại ngay lập tức, tôi cúi đầu xuống như gặp phải q/uỷ, nhìn thấy một sợi dây leo to cỡ ngón tay đang quấn ch/ặt lấy mắt cá chân mình.

Nó thậm chí còn bắt đầu trườn theo bắp chân tôi đi lên, chuẩn bị...

Tôi tóm lấy, đ/è ch/ặt sợi dây leo ch*t ti/ệt này vào trong quần, nhìn quanh quất để tìm Lâm Triệt.

"Xin lỗi nhé." Mỹ nhân tóc dài xuất hiện trước mặt tôi: "Là ta không quản giáo nó đàng hoàng."

Vừa nói, ngài ấy vừa nhìn tôi một cái, nhướng mày, trầm ngâm hỏi.

"Chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?"

Ba h/ồn bảy vía của tôi suýt thì bay mất, tôi vội vã trả lời.

"Không có không có, sao có thể chứ?"

...

Tin tốt: Lâm Triệt không nhớ tôi.

Tin x/ấu: Cơ thể của ngài ấy thì vẫn còn nhớ.

"Vậy nguyên nhân là vì sao nhỉ?" Lâm Triệt khẽ hỏi tôi.

Hàng mi dài của ngài ấy rủ xuống, đôi mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào mặt tôi: "Tại sao chúng lại thích em đến vậy?"

Hơn chục sợi dây leo thò ra từ dưới vạt áo của ngài ấy, tranh nhau chui vào cổ áo và ống tay áo của tôi.

Tôi liều mạng nhẫn nhịn cảm giác khác lạ, cắn răng không nói một lời.

Tôi sắp suy sụp đến nơi rồi, may thay ở phút chót, Lâm Triệt đã tha cho tôi.

Ngài ấy từ tốn nới lỏng dây leo ra, giọng điệu nhẹ nhõm: "Nể tình chúng gần gũi với em như vậy, ta sẽ không truy c/ứu đến cùng nữa."

Còn chưa đợi tôi kịp thở phào nhẹ nhõm, Lâm Triệt lại tiếp tục hỏi: "Em tên là gì?"

"Phỉ, Phỉ Mân."

Tôi nịnh bợ hỏi: "Hoa thần đại nhân có gì căn dặn sao?"

"Trước khi ta tìm ra em đã mê hoặc đám dây leo của ta bằng cách nào, em phải đi theo bên cạnh ta."

"?"

Tôi lắp bắp: "Vì, vì sao?"

"Nếu không..."

Ánh mắt Lâm Triệt xéo sang, nhẹ bẫng buông một câu: "Mỗi ngày chúng sẽ lại đi tìm em giống như vậy đấy."

Những sợi dây leo của ngài ấy lại một lần nữa kiểm soát mọi chỗ nh.ạy cả.m muốn ch*t của tôi.

"Chắc em, cũng, không, muốn, thế đâu nhỉ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm