Hắc Mao cười “hehe”, đang định nói thì những người giấy trong sân đột nhiên bay khắp bầu trời, bao vây Hắc Mao ở giữa.

Những lưỡi d/ao sắc nhọn cứa vào cơ thể Hắc Mao, sau đó người của hắn đầy m.áu.

Hắn mở to mắt kinh hãi, lấy tay che cổ và phát ra âm thanh "ho-ho-" trong cổ họng.

Tôi bàng hoàng, niệm chín chữ chân ngôn xua đuổi tà á/c, ai có thể thi triển tà thuật trong trận pháp của tôi?

Tôi tiến lên một bước và giữ ch/ặt vai Hắc Mao.

"Tôi biết ông không thể nào làm được, chờ một chút, không được ch.ết.”

"Nói cho tôi biết đó là ai!"

Hắc Mao há to miệng, khó khăn thốt ra một từ.

"Tay.. tay"

Nói xong ông ta trút hơi thở cuối cùng.

Tôi sững người tại chỗ, chìm đắm trong suy nghĩ.

"Tay? Đi săn à?"

Chính x/á/c có ý nghĩa là gì!

Giang Hạo Ngôn ho nhẹ và nhìn vào chân tôi.

“Có khi nào cậu giẫm phải tay ông ta không?”

Tôi nhìn xuống và nhanh chóng rút chân lại.

"Xin lỗi, xin lỗi."

Hắc Mao cứ như vậy ch.ết đi, còn những yêu tinh gi.ết người khác thì bị tổn công đức, tôi không thể để bọn họ ở lại đây nữa nên chỉ có thể tạm thời cho bọn họ vào trong hồ lô, sau này theo tôi trừ tà diệt m/a, để tích góp lại công đức.

Nếu nghiệp quá nặng, không thể c/ứu được thì coi như làm một tràng siêu độ.

Thắp nhang xong, tôi nhờ họ dẫn tôi đi tìm con hồ ly trắng. Không ngờ tiểu đội hồ ly lại khá lớn, trong thành có một miếu hồ ly, nhang khói nghi ngút, dòng người không ngừng vào miếu bái tế.

Đáng tiếc pho tượng được cung phụng trong đó đã rạn nứt, trong miếu không còn á/c linh, sớm đã người đi lầu trống.

Tôi bố trí trận pháp trong miếu và ngồi đó đợi suốt ba ngày, nhưng tôi không tìm được bất kỳ thông tin hữu ích nào.

không còn cách nào khác ngoài việc quay lại trường học trước.

Vào đêm tôi rời khỏi Cáp Nhĩ Tân, tôi đã có một giấc mơ.

Vẫn là ngôi miếu Hồ Tiên quen thuộc, tôi bước vào trong điện, dưới mái hiên sân sau của ngôi miếu có một chiếc ghế xếp, trên ghế xếp có một người đàn ông đang nằm quay lưng về phía tôi.

Chiếc ghế kêu cót két và một con hồ ly trắng như tuyết nằm dưới chân anh ta.

"Cô đã đến rồi.”

Tôi chợt mở mắt và ngồi dậy.

Chính là anh ta!

(HOÀN CHÍNH VĂN)

Ngoại truyện:

Kiều Mặc Vũ thi triển một câu thần chú để thu phục yêu quái, Lý Tầm ở bên cạnh ngây ngốc nhìn một hồi lâu, sau đó mới phản ứng lại.

"Em gái tôi đâu?"

"Lý Gia Gia, em đang trốn ở đâu?"

Lý Tầm tìm ki/ếm khắp sân một lúc lâu, cuối cùng tìm thấy Lý Gia Gia trong một bụi cây.

"Anh thật bái phục em, lại trốn vào đây, tối nay em định ngủ trong bụi cây à?”

Lý Gia Gia lặng lẽ thò đầu ra ngoài.

"Kết thúc rồi, ai thắng?"

Lý Tầm trừng mắt.

"Đây không phải là nói nhảm sao, nếu chúng ta thua, anh có thể đứng đây nói chuyện với em được không?"

"Em không thấy quá trình này thú vị đến thế nào đâu. Tất cả đều trông cậy vào anh trai em. Anh hét một tiếng là có sấm sét xuất hiện, nó còn lợi hại hơn cả Ultraman. Sấm sét mạnh đến nổi dượng cũng biến thành tro bụi luôn.”

"Anh cứ n/ổ cho cố vô đi."

Lý Gia Gia bĩu môi, ra khỏi bụi cây và theo Lý Tầm ra ngoài.

Lợi dụng lúc không có người chú ý, cô ta vò nát một người giấy trong tay rồi ném sang bên đường.

Người giấy không có gió tự ch/áy và nhanh chóng ch/áy thành một đống tro tàn.

Lý Gia Gia mỉm cười rồi lập tức đi theo.

"Kiều đại sư, cô thật lợi hại…”

(HOÀN)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm