Tôi không ngờ rằng chuyện tốt như trùng sinh cũng có ngày rơi xuống đầu mình.

Một giây trước, tiếng n/ổ đì đùng của xăng dầu vẫn còn vang vọng bên tai. Giây tiếp theo, tôi đã đứng trong một phòng bao của Câu lạc bộ, xung quanh là cảnh rư/ợu chè say khướt, náo nhiệt xô bồ.

Tôi bừng tỉnh mở mắt. Đứa bạn bên cạnh chẳng nhận ra sự khác lạ của tôi, đưa tới một ly rư/ợu rồi chậc lưỡi cảm thán: "Lúc trước chưa gặp chưa tin, hôm nay thấy tận mắt mới phát hiện thằng em rẻ rá/ch kia của mày đúng là một đứa đần."

"Mấy đứa kia lừa nó bảo uống không hết chỗ này thì mày phải bồi thường tiền, thế mà nó tin sái cổ, rồi uống như thể không cần mạng ấy, cứ như chưa từng thấy tiền bao giờ không bằng."

"Chậc, vừa uống vừa rơi nước mắt, nhìn ẻo lả như đàn bà."

"Ba mày với mẹ kế đều không có ở đây, thật chẳng biết nó đang diễn cho ai xem nữa."

Tôi đưa mắt nhìn theo hướng chỉ của cậu ta. Ở góc phòng bao, Lâm Khê Ngôn đang ngửa đầu dốc cạn không biết là ly rư/ợu thứ bao nhiêu. Yết hầu em ấy chuyển động một cách vội vã, khóe mắt đỏ ửng đến mức đáng thương.

Giây kế tiếp, một tiếng "choảng" vang lên, chai rư/ợu trên tay em ấy rơi xuống đất vỡ tan tành. Tôi gi/ật mình sực tỉnh, đẩy đám người xung quanh ra rồi lao tới.

Lâm Khê Ngôn đã ngã gục xuống gầm bàn, cơ thể cuộn tròn thành một nhúm, ngón tay vô thức móc vào cổ họng, sắc mặt trắng bệch đến đ/áng s/ợ.

Chu Kha vẫn còn cười hì hì, dùng mũi giày chạm nhẹ vào vai em ấy: "Này, đừng có giả ch*t chứ..."

Lời còn chưa dứt, tôi đã tóm ch/ặt lấy cổ tay hắn, mạnh tay vặn ngược lại.

"A——!" Chu Kha thảm thiết kêu lên, cả người mất thăng bằng ngã nhào xuống đất: "Lâm Tri Dữ, mày đi/ên rồi à?!"

Cả phòng bao im bặt trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người tôi.

Tôi không buông tay, mắt lạnh nhìn hắn, gằn từng chữ: "Tao cho phép mày chạm vào em ấy chưa?"

Chu Kha đ/au đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, khí thế kiêu ngạo của hắn bỗng chốc khựng lại.

Tôi chẳng buồn để ý đến bọn họ nữa, ngồi thụp xuống, vỗ vỗ vào mặt Lâm Khê Ngôn.

"Lâm Khê Ngôn?"

Lông mi em ấy r/un r/ẩy, khó khăn lắm mới hé ra được một khe hở, đồng tử tuy đã rã rời nhưng vẫn nhận ra tôi, "... Anh."

Môi em ấy mấp máy, nước mắt trào ra ngay lập tức: "Em... em uống hết rồi. Bọn họ nói là... anh... anh không cần bồi thường tiền nữa đâu."

Tôi ch/ửi thầm một tiếng, cởi áo khoác bao bọc lấy em ấy. Cánh tay luồn qua khe khoeo chân và sau gáy, định bế em ấy lên. Vừa mới cử động, em ấy đã r/un r/ẩy dữ dội, nức nở thành tiếng: "Đau..."

Chu Kha ôm cổ tay, nhe răng trợn mắt cười nhạo: "Lại nữa rồi! Cái bệ/nh kiêu kỳ tiểu thư ấy mà, chỉ cần chạm một cái là…"

"Chu Kha, tao nói lại một lần cuối." Tôi ngắt lời hắn, giọng không cao nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe rõ mồn một: "Mang theo đám chó của mày, cút."

Không khí trong phòng bao đóng băng trong phút chốc.

Mặt Chu Kha đỏ bừng vì tức gi/ận: "Lâm Tri Dữ, vì một cái thứ rẻ rá/ch này mà mày định trở mặt với anh em à?"

"Anh em?" Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt trong phòng. Chính là những kẻ này đây. Kiếp trước tôi cứ ngỡ là những người anh em chí cốt, sẵn sàng dốc hết tâm can. Để rồi khi Lâm thị gặp nạn, kẻ sau lại giỏi đ/âm sau lưng hơn kẻ trước.

Tôi thu hồi ánh mắt, cười khẩy một tiếng: "Bọn mày cũng xứng sao?"

"Lời tao nói đến đây, từ nay về sau, Lâm Khê Ngôn chính là em trai ruột của tao. Nếu để tao biết đứa nào còn dám làm khó em ấy..." Tôi ngừng lại một chút: "Lâm thị không ngại liều ch*t với nhà bọn mày đâu."

Dứt lời, tôi chẳng thèm nhìn biểu cảm của bọn họ nữa, bế xốc Lâm Khê Ngôn sải bước ra khỏi phòng bao.

Đoạn đường đến bệ/nh viện không dài, nhưng tôi lái rất nhanh. Qua gương chiếu hậu, Lâm Khê Ngôn đang co rúm ở ghế sau, đôi mày nhíu ch/ặt, ngón tay bấu ch/ặt vào thành ghế. Nhìn qua thôi cũng biết em ấy đang khó chịu đến nhường nào.

Kiếp trước em ấy bị đưa đi bệ/nh viện súc ruột, còn tôi thì ở nhà bị ba đ/á/nh cho một trận tơi bời, rồi bị nh/ốt trong phòng để kiểm điểm hồi lâu. Nửa tháng sau tôi ra ngoài, em ấy thấy tôi vẫn rụt rè gọi "anh", chỉ là ánh mắt hay né tránh, sắc mặt cũng nhợt nhạt.

Lúc đó tôi chỉ cảm thấy em ấy đang làm bộ làm tịch, nhìn mà gh/ét. Giờ nghĩ lại, lúc đó chắc hẳn em ấy phải đ/au đớn và sợ hãi biết bao. Nhưng may mắn là lần này đưa đi cấp c/ứu kịp thời. Tình trạng của Lâm Khê Ngôn vẫn chưa đến mức quá nghiêm trọng.

Tuy nhiên, việc truyền nước là điều không thể tránh khỏi.

Lúc y tá cắm kim tiêm, em ấy đ/au đến mức rụt người lại một cái nhưng không hề né tránh. Chỉ là bàn tay còn lại âm thầm túm ch/ặt lấy vạt áo tôi, nắm thật ch/ặt.

Em ấy ngoan ngoãn đến mức không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Đợi đến khi y tá điều chỉnh xong và rời đi, em ấy mới chịu mở miệng nói chuyện với tôi, "Anh..." Giọng em ấy khản đặc, mang theo tiếng mũi nồng đậm: "Em xin lỗi... lại gây thêm phiền phức cho anh rồi!"

"Biết là phiền phức mà vẫn còn uống?" Tôi ngồi xuống bên cạnh em ấy, rút một tờ giấy ăn. Hơi th/ô b/ạo lau đi mồ hôi trên trán em ấy.

Em ấy mở mắt, đôi mắt sũng nước nhìn tôi, bên trong tràn ngập sự thảng thốt và lo âu: "Bọn họ nói nếu không uống... anh sẽ rất khó xử."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm