Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt bên tai.

Vẻ mặt thiếu niên bình tĩnh, đ/á/nh cho mấy kẻ kia mặt mũi bầm dập, hoàn toàn không giống với dáng vẻ đáng thương vừa rồi.

Ta kinh ngạc đến ngẩn người.

Nhìn thấy bộ dạng ra tay tà/n nh/ẫn của thiếu niên, ta nhíu mày, trong lòng có chút lấn cấn.

"Đủ rồi."

Thiếu niên thu tay lại, đáng thương nhìn ta hỏi: "Tiểu sư tổ, có phải con ra tay nặng quá rồi không?"

Biểu cảm rụt rè, thân hình g/ầy yếu cùng hai cánh tay đầy vết thương của hắn ngay lập tức xóa tan chút phản cảm vừa nhen nhóm trong lòng ta.

"Không sao, là bọn họ b/ắt n/ạt ngươi trước."

Ta vỗ vai hắn, xoay người rời đi.

Giọng nói nhẹ bẫng của thiếu niên vang lên sau lưng: "Cảm ơn Tiểu sư tổ đã giúp con trút gi/ận, con tin là các sư huynh sẽ biết sai mà sửa, sẽ không bao giờ b/ắt n/ạt con nữa..."

Người ta cứng đờ, từ từ quay đầu lại.

Thiếu niên cười yếu ớt: "Tiểu sư tổ đừng lo, các sư huynh chắc chắn sẽ không trả th/ù con đâu."

Lúc này ta mới vỡ lẽ, vừa rồi thiếu niên đ/á/nh người ta thê thảm như vậy, nếu cứ thế vứt hắn ở lại, đợi ta đi rồi, đám người kia chắc chắn sẽ trả th/ù hắn.

Đau đầu thật.

Sợ thiếu niên quay về bị b/ắt n/ạt, bất đắc dĩ, ta đành xin quản sự ngoại môn đưa hắn về Bạch Vân Phong của mình để nuôi.

Thiếu niên tên Cẩu Đản, là tạp dịch cấp thấp nhất ở ngoại môn.

"Tên thật của ngươi đâu?" Ta hỏi.

Thiếu niên rụt rè đáp: "Tiểu sư tổ, đệ tử tên là Cẩu Đản."

"Khó nghe quá." Ta lắc đầu: "Đợi ta đặt cho ngươi cái tên mới."

Chương 2:

Cẩu Đản lắc đầu: "Tiểu sư tổ, con thấy tên Cẩu Đản rất tốt, tên x/ấu dễ nuôi. Trước kia con chịu khổ rất nhiều, cùng nhiều người chạy nạn đến Huyễn Hải Tông, chỉ có mình con được nhận vào, lý do là quản sự thấy tên con dễ nhớ. Cái tên này chính là bùa hộ mệnh của con."

Cẩu Đản khăng khăng rằng tên x/ấu dễ nuôi, có thể mang lại may mắn cho hắn, bộ dạng đầy vẻ m/ê t/ín phong kiến, ta cũng không ép nữa.

Mà nói đi cũng phải nói lại, thế giới này là tu tiên, biết đâu là thật thì sao?

Ta đưa Cẩu Đản về, bảo hắn đi tắm.

"Oa, hôi quá."

Cẩu Đản cởi quần áo ra, một mùi hôi thối nồng nặc ập tới.

Ta bịt mũi lùi lại, vội vàng ra hiệu cho hắn xuống hồ tắm rửa.

Cẩu Đản ảm đạm cúi đầu bước xuống hồ.

Tắm xong, ta tưởng đã hết hôi, kết quả trên người hắn vẫn còn mùi khó ngửi.

"Tiểu sư tổ, những người đó b/ắt n/ạt con chính là vì người con rất hôi... Tiểu sư tổ yên tâm, con đi ngay đây, tuyệt đối không làm phiền người..." Vành mắt kẻ đáng thương kia đỏ hoe, yếu ớt lau nước mắt.

Ta vội vàng ngắt lời: "Đừng đừng đừng, ta đã nhận ngươi thì sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

Kẻ đáng thương lập tức nín khóc mỉm cười.

Một người sao có thể vô duyên vô cớ hôi thối như vậy chứ?

Đã mang người về thì phải có trách nhiệm chăm sóc.

Ta đưa hắn đến Dược Vương Phong tìm trưởng lão xem xét. Trưởng lão nói: "Hắn là bị trúng đ/ộc, kinh mạch tắc nghẽn, khí đ/ộc trong cơ thể không thoát ra được nên tạo thành mùi hôi. Muốn thay đổi thì cần dạy hắn tu luyện tâm pháp, dùng th/uốc để tẩy kinh ph/ạt tủy là được."

"Đã hiểu." Ta gật đầu.

Ta xách Cẩu Đản đi gặp chưởng môn: "Sư huynh, đệ muốn nhận nó làm đồ đệ."

Chưởng môn nghi hoặc đ/á/nh giá Cẩu Đản: "Đứa bé này căn cốt không tốt, lọt vào mắt xanh của đệ ở chỗ nào?"

Ta không tiện nói vì hắn hôi quá, cần phải tu luyện tâm pháp mới tẩy kinh ph/ạt tủy được, mà muốn tu luyện tâm pháp thì phải trở thành đệ tử chính thức, nên ta mới thu nhận.

Lý do này quá củ chuối, nói ra sẽ làm hỏng hình tượng của ta.

Thế là, ta ra vẻ cao thâm khó lường nói: "Hắn có duyên với đệ."

Thiếu niên đứng bên cạnh ta, ánh mắt nhìn ta tràn đầy cảm kích và ngưỡng m/ộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương dành dành thơm ngát lưu luyến.

Chương 8
Khi nhà họ Bùi long trọng đến cầu hôn. Ta đang giúp mèo hoa lý trong ngõ đẻ con. Tay nhuốm đầy máu, luống cuống không biết làm sao. Cửa nhà chất đầy mấy tầng hàng xóm đến xem náo nhiệt. Tiếng bàn tán xôn xao. 'Nhà họ Bùi cao môn đại hộ, nếu không phải tướng quân Bùi kia bệnh nặng khó qua khỏi, sao lại cầu hôn tiểu Chi Tử chứ.' 'Nói thì tiểu Chi Tử cũng có phúc lắm thay, khắp thành chẳng có cô gái nào hợp bát tự với Bùi tướng quân bằng nàng.' 'Theo ta thì chẳng phải chuyện hay. Hôn sự trấn bệnh mà thành, lấy gia thế nàng, nhà họ Bùi chưa chắc đã coi trọng nàng. Nếu không thành, ới dà, tuổi xuân đã phải thủ quả.' Ta liếc nhìn lễ đơn dài dằng dặc do mối lái bày ra. Lại nhìn bóng dáng tiều tụy khép nép của cha mẹ, cùng ống quần xắn cao để lộ nửa bắp chân của đứa em trai. 'Ta gả.' Còn việc trong lòng ta đã có người, chẳng đáng kể chi.
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
4