Đỡ Tôi Dậy, Tôi Còn Muốn Hôn

Chương 2

01/07/2025 17:49

Chu Từ chỉ cao hơn một chút, to khỏe hơn một chút, còn lại thì hầu như cũng không có gì thay đổi.

Vẫn là kiểu tóc c/ắt ngắn cạo đầu, áo thun đen quần đen.

Từ xa đã có thể cảm nhận được sự hung dữ và chán nản toát ra từ người hắn.

Sau khi tốt nghiệp, mọi người đều tiến về phía trước, đến khắp chân trời góc bể, mỗi người đều có thành tựu.

Duy chỉ có hắn, vẫn lang thang nơi đầu đường xó chợ, dường như đã bị thời gian giam cầm.

Tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu: “sinh mệnh của cậu chỉ còn năm mươi hai giây.”

Xin lỗi nhé Chu Từ.

Tôi không muốn ch*t.

Cậu chịu khổ một chút đi.

“sinh mệnh của cậu chỉ còn ba mươi giây.”

Tôi tạo dáng chuẩn bị lao về phía Chu Từ với tốc độ mười giây một trăm mét.

Thành công vật ngã hắn ra.

Thành công ôm ch/ặt.

Trong đầu vang lên giọng nói dễ chịu của hệ thống.

“Tít, chúc mừng ký chủ, thành công kéo dài sinh mệnh. Đếm ngược sinh mệnh còn sáu mươi phút.”

Tôi nằm đ/è lên ng/ười Chu Từ mất một lúc.

Suốt nửa đời người, tôi chưa từng chạy như vậy, trái tim đ/ập thình thịch trong lồng ng/ực, nhưng cũng không đột tử.

Tin tốt, ôm Chu Từ có thể được c/ứu mạng.

Tin x/ấu, ôm Chu Từ có thể phải kêu c/ứu mạng.

Chu Từ bị tôi đ/è cho choáng váng, mãi một lúc sau mới nhận ra tôi.

“Phù Tinh Thần?”

Hắn nghiến răng nghiến lợi ch/ửi: “Tôi đệt mẹ cậu!”

Do thành công kéo dài sinh mệnh một giờ, tôi rất khoan dung với thằng nhóc này, thành khẩn đề nghị: “Mẹ tôi không được, nhưng tôi thì có thể.”

Chu Từ:?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bỏ lỡ một lần, yêu cả đời

Chương 19
Ngay khi Phó Đình Hạc lạnh lùng buông câu “chia tay đi”, tôi chẳng buồn thốt thêm nửa lời. Giữa đêm khuya, tôi lặng lẽ mang theo mầm sống nhỏ bé đang thành hình trong bụng, một mình mua vé rời khỏi thành phố. Kiểu đàn ông trong lòng chỉ vương vấn người cũ? Xin lỗi, tôi không tiễn! “Mẹ ơi, bố con đâu rồi ạ?” “Bố con hy sinh rồi.” “Hy sinh là gì hả mẹ?” “Là… coi như đã chết rồi.” Ở thành phố A này, ai mà chẳng biết Phó Đình Hạc vốn nổi danh là kẻ tính khí thất thường, lãnh đạm và khó gần đến cực điểm. Anh chỉ từng dành riêng cho tôi một sự dịu dàng, săn sóc khiến người ta lầm tưởng là duy nhất. Thế nhưng, kể từ giây phút “người cũ” của anh quay trở về, tất cả đều tan thành mây khói. Chỉ vì một câu chia tay ấy, tôi biến mất không dấu vết suốt năm năm dài. Còn anh lại như phát điên, lùng sục khắp nơi để tìm tôi trong từng ấy năm trời. Cho đến một ngày... Anh quỳ gối giữa màn mưa buốt giá, khẩn khoản van nài: “Kỷ Tinh, anh sai rồi… Dù em có coi anh là kẻ thay thế đi chăng nữa, anh cũng chấp nhận. Làm ơn, đừng đẩy anh ra xa thêm lần nào nữa.” Thế nhưng… đứng trong phòng tắm, nhìn chằm chằm vào chiếc que thử thai hiện rõ hai vạch đỏ chói trên tay, trái tim tôi chỉ còn lại sự tê dại. Lần này, tôi tuyệt đối không quay đầu lại.
Hiện đại
Ngôn Tình
0