Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3608: Tìm được Cửu Viêm Thảo (2)

05/03/2025 16:40

Hoán Tuyết ngạc nhiên nói.

- Éc éc, éc éc!

Con heo nhỏ màu hồng dùng sức gật đầu.

Dựa vào, con heo này thật sự thành tinh.

- Heo con, thiếu gia muốn tìm Cửu Viêm Thảo, ngươi biết nơi nào có hay không?

Hoán Tuyết hỏi.

Con heo nhỏ màu hồng lộ ra vẻ suy nghĩ. Một lúc sau, nó kêu éc một tiếng, từ trong lòng Hoán Tuyết nhảy ra ngoài, chạy về phía một chỗ.

A, gia hỏa này thật đúng là biết Cửu Viêm Thảo ở đâu sao?

Lăng Hàn và Hoán Tuyết đi theo. Nhưng đi chưa được mấy bước, liền thấy con heo nhỏ màu hồng kia bất động, hai tay, hai chân giang ra, nằm trên mặt đất.

- Nó sao vừa đi đã vậy?

Lăng Hàn hỏi.

- Mệt mỏi.

Hoán Tuyết giải thích.

Cái này là mệt mỏi sao?

Lăng Hàn nhìn lại một chút khoảng cách con lợn này vừa đi qua. Nhiều lắm cũng không vượt quá một trăm trượng. Dựa vào, chỉ vậy đã mệt gục xuống?

Thực sự là một con heo lười biếng.

- Ta tới ôm ngươi.

Hoán Tuyết ôm con heo nhỏ màu hồng lên.

- Éc éc.

Con heo b/éo nhỏ phát ra tiếng kêu thoải mái, sử dụng cái đầu heo b/éo ủi ủi vào ng/ực Hoán Tuyết, dáng vẻ đắm đuối khiến cho Lăng Hàn quả thực cũng muốn đá/nh người.

Chỉ có điều, con heo lười biếng này cuối cùng cũng không tới mức vô trách nhiệm. Nó vươn cái chân m/ập của nó chỉ về phía trước.

Hoán Tuyết ôm nó đi. Lăng Hàn lại đi theo ở phía sau.

Con heo đáng ch*t không phải m/ù quá/ng mà chỉ về phía trước. Có đôi khi nó chỉ về phía bên trái, có đôi khi lại chỉ về phía bên phải. Đường đặc biệt khó đi.

Sau khoảng gần hai giờ, con heo b/éo kia cuối cùng không lên tiếng nữa.

- A?

Lăng Hàn sửng sốt. Phía trước xuất hiện một gốc cỏ, dài chừng một thước, toàn thân màu đỏ thẫm. Mà ở trong một khu vực rất lớn gần nó, không mọc lấy một cọng cỏ dại nào.

Cửu Viêm Thảo!

Cửu Viêm Thảo có một đặc điểm rất lớn. Đó chính là nó lớn lên rất cao, như vậy ở trong khu vực nó sinh trưởng, liền sẽ không có cọng cỏ nào khác sống được. Bởi vì ở trong khu vực như vậy, đất đai đều là lửa đỏ, những vật khác không sống được lâu.

Con heo b/éo đáng ch*t này thật sự tìm được Cửu Viêm Thảo?

Ngoại trừ có thể ăn, có thể ngủ, sẽ lười biếng, lại còn có thể làm được chút chuyện thật sự.

- Vẫn tính là có chút tác dụng, không ăn chực cơm của ta.

Lăng Hàn gật đầu.

Hắn hái Cửu Viêm Thảo lên, thu vào trong bọc hành lý.

- Đi thôi, trở lại.

Hắn mỉm cười. Lần hành động này thuận lợi một cách thần kỳ. Mới đi lên một hồi như vậy, lại hái được Cửu Viêm Thảo.

- Con heo này là giống gì, còn thật sự có năng lực như vậy.

Lăng Hàn cười nói, hắn đưa tay ra nắm lấy con heo b/éo kia.

- Éc.

Con heo háo sắc kia phát ra tiếng thét chói tai, chui về phía ng/ực của Hoán Tuyết.

Nhưng ng/ực mới rộng bao nhiêu, nó trốn thế nào?

Hắn bị một tay của Lăng Hàn nắm lấy.

Con heo háo sắc hướng về phía Lăng Hàn không ngừng phun nước miếng. Đừng xem nó chỉ hơi lớn như vậy, nhưng lượng nước bọt phun ra ngoài lại đặc biệt kinh người, giống như một trận mưa to trút xuống. Lăng Hàn không đề phòng, nhất thời bị văng đầy mặt và cổ.

- Dựa vào, con lợn ch*t nhà ngươi, ta phải đá/nh ch*t ngươi!

Lăng Hàn gi/ận dữ, một đ/ấm lại đ/ập tới.

- Éc éc

Con heo nhỏ màu hồng vội vàng giãy dụa. Nhưng nó làm sao giãy thoát được. nó bị Lăng Hàn một quyền đá/nh tới vừa vặn. Chỉ có điều, lá gan của con heo háo sắc này cũng không nhỏ, chẳng những không có kinh sợ, nước bọt phun ra trái lại càng mãnh liệt hơn.

Ầm ầm ầm.

Lăng Hàn liên tục ra quyền.

Phụt phụt phụt.

Con heo nhỏ màu hồng cũng phun nước bọt không ngừng.

Cuối cùng, Lăng Hàn dừng tay lại.

Hắn ném con héo háo sắc cho Hoán Tuyết, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Bởi vì ngay từ lúc đầu hắn cũng không sử dụng sức lực gì. Nhưng mấy quyền sau, hắn lại tăng thêm một ít. Chỉ có điều đá/nh vào trên thân của con heo b/éo đáng ch*t này lại thật sự giống như nện ở trên bông, mềm mà không chịu lực.

Hắn vẫn luôn tăng lực, nhưng trước sau không có cách nào thương tổn được con heo háo sắc này.

Cổ quái, đặc biệt cổ quái.

Thảo nào gia hỏa này m/ập tròn vo, nhưng ở trong Đại Thanh Sơn lại có thể lăn lộn thoải mái như vậy, không bị con dã thú nào ngậm đi đá/nh răng. Cho dù là yêu thú cấp Hoán Huyết Cảnh khác tới, chắc hẳn cũng không làm gì được thể phách của nó.

- Heo háo sắc, thật đúng là coi thường ngươi!

Trong miệng con heo nhỏ màu hồng phát ra âm thanh khe khẽ, hình như đang m/ắng Lăng Hàn.

- Heo háo sắc, ở đây còn có bảo dược gì, dẫn chúng ta đi tìm một chút.

Lăng Hàn nói. Con heo này có chút năng lực thật khiến cho người ta không tưởng tượng được.

Con heo nhỏ màu hồng không để ý tới hắn, mà vùi đầu vào ng/ực của Hoán Tuyết ng/ực, chỉ lộ ra một cái mông tròn m/ập.

Nhìn thế này thật sự làm cho người ta không kh/ống ch/ế được, muốn bắt tới làm heo quay sữa ăn.

- Heo con, thiếu gia là đại sư đan đạo. Cho nên, ngươi biết nơi nào có bảo th/uốc gì, vẫn là nói cho thiếu gia biết đi.

Hoán Tuyết vừa đi vừa nói.

Con heo nhỏ màu hồng xoay người lại, quan sát Lăng Hàn từ trên xuống dưới một hồi, nhất thời chổng bốn vó lên, phát ra những tiếng kêu khe khẽ, vẻ cười nhạo vô cùng rõ ràng.

Lăng Hàn không nhịn được cảm thấy bất đắc dĩ. Hắn ở hiệp hội đan đạo, có người nào không phải cung cung kính kính gọi hắn một tiếng Lăng đại sư. Nhưng còn bây giờ thì sao? Hắn lại có thể bị một con heo háo sắc lười biếng cười nhạo.

Lại nói tiếp, con heo này thực sự q/uỷ dị.

Thực lực yêu thú càng cao, trí tuệ lại càng được khai hóa. Giông như Hầu ca có thể nói ngôn ngữ của nhân loại, nếu không phải là bộ dạng đầu khỉ n/ão khỉ, so với người còn có cái gì khác biệt?

Nhưng con heo này không có thực lực gì rõ ràng, nhưng thật giống như đá/nh không ch*t, hơn nữa trình độ trí tuệ cũng rất cao. Đúng là kỳ quặc quái gở.

- Có được hay không? Heo con, ngươi giúp thiếu gia một chút đi.

Hoán Tuyết lại nói.

Con heo nhỏ màu hồng nhất thời r/un r/ẩy cả người, hình như chịu không nổi mỹ nữ dùng lời lẽ ôn nhu, xươ/ng cốt toàn thân cũng mềm ra.

Nó vươn móng chân chỉ về phía một phương hướng. Lăng Hàn và Hoán Tuyết liền lập tức đi tới.

Bọn họ đi được một hồi, lại có thể phát hiện ra một gốc cây sâm già.

Đây là một gốc cây sâm màu vàng, nhìnthế nào cũng có năm sáu trăm năm, tràn ngập sức sống dạt dào.

- Vật đại bổ!

Hai mắt Lăng Hàn tỏa ra ánh sáng. Tuy rằng hắn đã có năm Phượng Vương Bích Quả, nhưng sau khi trùng kích Hoán Huyết Cảnh sau, còn có hai thay đổi, ba thay đổi các loại, bổ khí m/áu bảo vật, càng nhiều càng tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lần Công Lược Thứ Hai Của Thánh Mẫu

Chương 15
Hệ thống bắt tôi đi cứu rỗi nam chính u ám. Đối phương là một anh chàng du học sinh đẹp trai vô cùng. Nhưng vì đôi chân tàn tật nên tính cách âm trầm, u uất, cực kỳ thiếu thốn tình cảm. Mà tôi lại mắc bệnh thánh mẫu. Tôi chăm sóc anh ấy suốt ba năm, bao dung vô điều kiện. Thiếu điều dỗ dành anh ấy đến mức quay về trạng thái phôi thai. Nhưng đúng lúc tôi cầm hoa đi tỏ tình với anh ấy... Anh lại tiện tay ném bó hoa vào thùng rác, giọng đầy mỉa mai. “Đừng diễn nữa, tôi luôn nghe được cuộc trò chuyện giữa cậu và hệ thống.” “Cậu thật sự nghĩ tôi thích cậu sao? Điểm khác biệt lớn nhất giữa cậu và đám đào mỏ kia là… cậu miễn phí.” Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, anh ấy nở nụ cười lạnh lẽo. “Sao nào? Cậu được phép lừa tôi, còn tôi thì không được lừa à?” Tôi im lặng vài giây, rồi mỉm cười thanh thản. “Không sao đâu. Nếu trong ba năm này, dù chỉ có một giây anh từng cảm thấy hạnh phúc, thì cuộc gặp gỡ của chúng ta cũng đã có ý nghĩa rồi.” “Nhiệm vụ thất bại cũng không sao, tôi đổi sang công lược người khác là được. Chăm sóc bản thân nhé, tạm biệt.” Nói xong, tôi phớt lờ biểu cảm cứng đờ của anh ấy, trực tiếp rời khỏi thế giới đó. Nhưng khi tôi vừa tìm được đối tượng công lược mới. Hệ thống lại đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại độ hảo cảm của đối tượng công lược cũ dành cho cậu là 200… giá trị hắc hóa là… 3000?”
168
2 Huyết Hung Y Chương 12
6 Bì Thi Ca Hí Chương 10
8 Tiếng Hươu Kêu Chương 11
12 Em là của tôi Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm