Tiếng Gõ Cửa Lúc 10 Giờ Tối

Chương 9

24/07/2025 20:55

Anh không trả lời ngay. Rồi anh thì thầm, mắt vẫn dán vào phong bì trước mặt: “Tôi gh/ét chính mình vì đã để cậu ngồi đây.”

Tôi chạm tay lên tay anh, nhẹ đến mức gần như không thật.

“Tôi chọn ở đây. Và tôi sẽ chọn lại, lần nữa.”

Đại Hùng ngẩng lên. Ánh mắt anh như chao đảo, đầy thứ cảm xúc thô ráp và mệt mỏi mà anh giấu suốt những ngày qua.

“Tôi phải hoàn thành việc này." anh nói. “Một lần cuối.”

Tôi gật đầu. “Vậy thì tôi sẽ ở lại. Một lần cuối.”

Hai ngày sau.

Chúng tôi gần như không ngủ. Đại Hùng nghiên c/ứu phong bì, chi tiết như một bản kế hoạch liều mạng, mà đúng thế thật.

Một địa điểm, một mục tiêu, một chiếc ổ cứng cần lấy.

Một “lỗi hệ thống” mà chỉ người như anh mới có thể xử lý.

Tôi không hỏi nhiều, chỉ ngồi bên, đôi khi đặt một cốc cà phê, đôi khi chỉ là ánh nhìn để nhắc anh rằng anh không còn một mình.

Đêm cuối trước khi hành động, anh nằm dài trên giường, kéo tôi lại gần.

“Nếu tôi không quay lại…”

“Anh sẽ quay lại." Tôi ngắt lời.

“Còn nếu không?”

Tôi hít sâu.

“Tôi sẽ giữ căn hộ này nguyên vẹn. Và tôi sẽ nhớ anh như người cuối cùng biết pha cà phê cho tôi mà không làm ch/áy bình.”

Anh bật cười, âm thanh mong manh giữa đêm tối. Rồi anh ôm tôi ch/ặt hơn.

Đêm thứ ba.

Đại Hùng biến mất vào bóng tối lúc 2 giờ sáng.

Tôi không đi theo, không đòi chen vào. Tôi đứng bên cửa sổ, ánh đèn thành phố nhòe sau lớp kính mờ. Một tay ôm cốc trà, tay còn lại nắm chiếc vòng da nhỏ – của anh – để lại trên bàn.

Đến rạng sáng, tôi vẫn chưa ngủ. Tôi pha cà phê, như thói quen, rồi để một cốc bên phải chỗ ngồi quen thuộc của anh.

6:15, tiếng gõ cửa.

Tôi gần như đ/á/nh đổ cốc.

Chạy ra, mở cửa.

Đại Hùng đứng đó, ướt sũng vì mưa. Chiếc áo hoodie cũ, ánh mắt mệt nhoài nhưng sống.

Tôi không nói gì, chỉ kéo anh vào.

Anh ôm tôi, mạnh mẽ, khẩn thiết.

“Tôi đã xong rồi." Anh lẩm bẩm.

“Tôi đã thực sự thoát.”

Tôi vòng tay ôm anh ch/ặt hơn, cảm nhận nhịp tim anh đang đ/ập, thật sự đ/ập, và không còn hỗn lo/ạn.

“Vậy thì về nhà đi, Đại Hùng." Tôi thì thầm vào vai anh.

“Về rồi.”

Sau đó… Không ai đến tìm nữa.

Không tin nhắn, không gõ cửa.

Chúng tôi m/ua một cái máy pha cà phê mới. Đại Hùng nói món quà “hòa bình” của anh.

Tôi để anh đặt một bức tranh lên tường, thứ duy nhất tôi chưa từng cho ai đụng vào. Đó là một bản phác họa dang dở của tôi, giờ có thêm nét vẽ của anh. Không hoàn hảo, nhưng thật.

Một sáng, khi tôi vừa bước ra ban công, cà phê trong tay, anh vòng tay ôm tôi từ phía sau.

“Này." Anh nói.

“Hửm?”

“Anh biết giờ mới nói thì trễ, nhưng…” Anh ngập ngừng.

“Cảm ơn vì đã mở cửa hôm đó.”

Tôi quay đầu, mỉm cười: “Cảm ơn vì đã gõ cửa.”

Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi biết căn hộ này không còn là chốn trú của riêng tôi nữa. Nó là nơi ai đó đã chọn quay về.

Và tôi cũng chọn ở lại. Cùng người ấy. Dù sau này thế nào.

END

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
Hiện đại
Khoa học - Viễn tưởng
Kinh dị
93
Ngọc Tỷ Chương 12
QUÁ THI ĐƯỜNG Chương 7
Nuốt Trọn Chương 21