Gái Điên Diệt Sói Độc

Chương 1.

10/02/2025 11:20

"Chị gọi ai là tiểu tam đấy? Chị nhầm người rồi phải không?"

Tôi cuối cùng cũng kịp phản ứng. Ai ngờ người đàn bà kia càng hung hãn hơn, nắm lấy tóc tôi vừa bóp cổ vừa hét lên gọi tôi là kẻ đào mỏ, còn vẫy người qua đường tới xem.

Đám đông không rõ chuyện chỉ trỏ vào tôi nhưng chẳng ai ra tay can thiệp. Tôi há mồm định thanh minh, bỗng nhớ bài báo đã đọc: bọn buôn người thường dùng chiêu bài vu khống phụ nữ để b/ắt c/óc.

Thì ra đây là bọn buôn người!

Rơi vào tay chúng chắc sống không bằng ch*t. Thà ôm cổ cô ta cùng ch*t còn hơn, ít nhất cũng diệt được một tên buôn người.

Người đàn bà ăn mặc sang trọng nhưng đôi bàn tay thô ráp to bè phản ánh năm tháng lao động vất vả. Nghi ngờ của tôi càng thêm chắc chắn.

Không thèm giải thích nữa, nhân lúc cô ta đang ch/ửi rủa, tôi gi/ật phắt lấy mái tóc nhuộm vàng của đối phương. Tôi dồn hết sức chiến đấu như kẻ liều mạng.

"Áaaaa!" - Người đàn bà trung niên sang chảnh không ngờ tôi dám phản kháng.

Bởi vì trong suy nghĩ của cô ta, những cô gái trẻ như tôi thường hay ngại, gặp chuyện như thế này chắc sẽ hoảng lo/ạn, chỉ biết khóc lóc và giải thích.

Nhưng cô ta không ngờ rằng, tôi đã phản kháng.

Tôi túm lấy tóc cô ta một cái thật mạnh, khiến cô ta buông tay ra, đầu gối mềm nhũn, suýt nữa thì quỵ xuống đất. Tôi nhanh chóng nắm lấy cơ hội, khóa ch/ặt đầu cô ta lại, khuỷu tay tôi siết ch/ặt lấy cổ cô ta.

Người đàn bà trung niên bị dọa đến mức mặt đỏ bừng, miệng hét lớn: “Mày làm gì vậy? Đồ đàn bà hư hỏng, dám dụ dỗ chồng tao, còn dám đá/nh tao nữa? Mọi người ơi, lại đây mà xem, đá/nh ch*t con tiểu tam này đi!”

“Cô gái kia, làm gì không làm, lại đi làm tiểu tam, thả người ta ra ngay đi!”

“Đúng đấy! Sao cô lại như vậy chứ?”

“Ăn mặc hở hang, mặc trang phục truyền thống mà còn để hở bụng, chắc chắn không phải người tốt rồi.”

Đám đông xung quanh xôn xao bàn tán, phần lớn là đứng xem cho vui, nhưng cuối cùng cũng có một số người nhiệt tình đứng ra định giúp người đàn bà kia.

Tôi không chắc những người này có phải là đồng bọn của cô ta hay không, nhưng tôi biết rằng một khi họ lại gần, tôi sẽ gặp nguy hiểm.

Vì vậy, không chần chừ, tôi rút chiếc trâm cài đầu của mình ra.

Lúc này tôi vô cùng mừng rỡ vì sáng nay đã cài chiếc trâm sắt này lên tóc để phối đồ. Không chần chừ, tôi giơ thẳng cây trâm đ/âm mạnh vào đùi cô ta.

"Áaaaa!!!" - Tiếng thét của bà ta vang lên thảm thiết như lợn bị làm th!t.

"Đừng lại gần! Bước nữa là tôi gi*t cô ta!"

M/áu tươi chảy ướt đẫm ống quần. Đám đông há hốc mồm lùi lại, không ngờ vụ ẩu đả bắt tiểu tam bỗng biến thành cảnh kinh dị.

"C/ứu... c/ứu tôi với! Con đi/ên này c/ứu tôi!!!" Người đàn bà trung niên rú lên thất thanh.

Tôi bật cười. Nụ cười q/uỷ dị y hệt b/ệnh nhân t/âm th/ần vừa trốn viện: "Sao không gọi cảnh sát? Để tôi giúp chị nhé!" - Tôi áp sát tai cô ta, giọng đủ lớn cho cả đám đông nghe rõ - "Hay là có điều gì mờ ám không dám trình báo?"

Mặt người đàn bà đỏ bừng, mắt láo liên nhìn chỗ khác: "Đồ l/ừa đ/ảo! Đồ tiểu tam ngang ngược! Trời ơi có mắt không, tôi theo chồng ăn cơm với dưa muối, bày sạp lề đường, vật lộn mới có ngày no ấm... Thế mà thằng chồng đểu cáng m/ua túi hiệu 50 triệu tệ cho cô không chớp mắt!"

Rõ ràng bà ta rất biết cách kích động đám đông. Vừa dứt lời, vài người đã tỏ vẻ thương cảm.

"Làm tiểu tam mà hỗn! Mọi người đừng sợ, cùng l/ột đồ con này ra - Á!!!"

Một bà nội trợ hăng m/áu giơ tay hò hét, cố kích động đám đông.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lưu lạc nơi bộ lạc nữ quyền cổ xưa nhiều năm, bỗng tìm thấy một chiếc điện thoại

Chương 9
Tôi dạt vào hòn đảo hoang, lạc bước vào một bộ lạc mẫu hệ cổ xưa. Để giữ mạng sống, tôi vứt bỏ lòng tự trọng, trở thành người đàn ông của nữ tù trưởng. Nhờ vào chút kiến thức hiện đại, tôi mới miễn cưỡng đổi lấy được bát cơm thừa. Thế nhưng ngay cả như vậy, địa vị của tôi trong bộ lạc vẫn thấp kém như một con chó. Ba năm trôi qua, tôi gần như đã quên mất tên mình. Cho đến khi tôi biết được, mình chính là vật tế lễ cho kỳ tế lễ mùa thu năm nay! Tôi liều chết lục lọi trong lều của tù trưởng để tìm đường sống, nhưng lại chạm phải một chiếc điện thoại thông minh vẫn còn pin! Và khuôn mặt trên màn hình khóa kia, khiến máu trong người tôi gần như đông cứng lại!
Kinh dị
Tình cảm
0