Vừa mở cửa ký túc xá, tôi đã bị một lực mạnh lôi vào trong. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã bị Lăng Dạ đ/è mạnh lên tường. Giọng hắn lạnh lẽo:

“Diệp Tinh Hà, em có gan thì nói lại câu đó trước mặt anh đi.”

Bình luận càng lúc càng đi/ên lo/ạn:

‘Thôi đừng lý thuyết với nam phụ nữa, LÀM ĐI! LÀM MẠNH VÀO! ĐỂ CẬU ẤY QUÊN LUÔN KHÁI NIỆM TUYỆT GIAO!’

‘Đồng ý! Miệng trên cứng cỡ nào thì cứ cho miệng dưới no đủ là tự khắc mềm.’

‘Không kịp giải thích nữa rồi, tôi lên xe trước đây!’

Không muốn tình hình mất kiểm soát, tôi vội đổ tội:

“Trình Du bảo... anh nói em là chó săn cho tiền thì cái gì cũng chịu làm.”

Lăng Dạ khựng lại, bực dọc nhíu mày lại:

“Chỉ vì anh ta nói thế mà em định tuyệt giao với anh?”

“Em tin thằng bạn trai cũ đến mức m/ù quá/ng thế hả?”

Đúng vậy, Lăng Dạ biết tôi không thẳng, cũng biết rõ danh tính người yêu cũ của tôi. Chính vì nắm được xu hướng tính dục của tôi, hắn mới dám vô tư thực hiện giao dịch này. Còn tôi - kẻ thiếu tiền - vừa hay cần thứ hắn cho.

Lăng Dạ lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra, khóe môi hơi cong lên:

“Còn hai tiếng nữa đám bạn cùng phòng mới về.”

“Để anh thỏa tay sờ mó, lần này anh tha cho.”

Tôi nuốt nước bọt, lên tiếng: “Vậy... nhớ trả tiền.”

Hắn luồn tay vào vạt áo tôi, hơi thở hắn làm tai tôi nóng rát: “Yên tâm, phần thưởng... hậu hĩnh lắm.”

Lăng Dạ ôm lấy tôi, cười khẽ: “Sao lại g/ầy thế?”

Hắn áp sát, giọng điệu mê hoặc: “Phải nuôi cho b/éo mới được.”

Tôi cắn môi, im lặng chịu đựng.

Chẳng biết có phải ảo giác không, trên người Lăng Dạ luôn thoang thoảng mùi hương kỳ lạ.

Thứ mùi ấy khiến hai chân tôi bủn rủn, đứng không vững, chỉ biết nương theo vòng tay hắn để hắn mặc sức dày vò.

Tôi túm ch/ặt vạt áo hắn, toàn thân r/un r/ẩy.

Tôi đẩy bàn tay đang quấy nhiễu của hắn ra: “Đủ... đủ rồi đấy?”

Lăng Dạ nắm ch/ặt hai cổ tay tôi ghì lên tường. Bị khóa ch/ặt trong vòng vây, tôi đành bất lực. Hắn dùng cằm cọ nhẹ lên người tôi, than thở bằng giọng khàn khàn: “Chưa... vẫn chưa đủ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5