Vừa mở cửa ký túc xá, tôi đã bị một lực mạnh lôi vào trong. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã bị Lăng Dạ đ/è mạnh lên tường. Giọng hắn lạnh lẽo:

“Diệp Tinh Hà, em có gan thì nói lại câu đó trước mặt anh đi.”

Bình luận càng lúc càng đi/ên lo/ạn:

‘Thôi đừng lý thuyết với nam phụ nữa, LÀM ĐI! LÀM MẠNH VÀO! ĐỂ CẬU ẤY QUÊN LUÔN KHÁI NIỆM TUYỆT GIAO!’

‘Đồng ý! Miệng trên cứng cỡ nào thì cứ cho miệng dưới no đủ là tự khắc mềm.’

‘Không kịp giải thích nữa rồi, tôi lên xe trước đây!’

Không muốn tình hình mất kiểm soát, tôi vội đổ tội:

“Trình Du bảo... anh nói em là chó săn cho tiền thì cái gì cũng chịu làm.”

Lăng Dạ khựng lại, bực dọc nhíu mày lại:

“Chỉ vì anh ta nói thế mà em định tuyệt giao với anh?”

“Em tin thằng bạn trai cũ đến mức m/ù quá/ng thế hả?”

Đúng vậy, Lăng Dạ biết tôi không thẳng, cũng biết rõ danh tính người yêu cũ của tôi. Chính vì nắm được xu hướng tính dục của tôi, hắn mới dám vô tư thực hiện giao dịch này. Còn tôi - kẻ thiếu tiền - vừa hay cần thứ hắn cho.

Lăng Dạ lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra, khóe môi hơi cong lên:

“Còn hai tiếng nữa đám bạn cùng phòng mới về.”

“Để anh thỏa tay sờ mó, lần này anh tha cho.”

Tôi nuốt nước bọt, lên tiếng: “Vậy... nhớ trả tiền.”

Hắn luồn tay vào vạt áo tôi, hơi thở hắn làm tai tôi nóng rát: “Yên tâm, phần thưởng... hậu hĩnh lắm.”

Lăng Dạ ôm lấy tôi, cười khẽ: “Sao lại g/ầy thế?”

Hắn áp sát, giọng điệu mê hoặc: “Phải nuôi cho b/éo mới được.”

Tôi cắn môi, im lặng chịu đựng.

Chẳng biết có phải ảo giác không, trên người Lăng Dạ luôn thoang thoảng mùi hương kỳ lạ.

Thứ mùi ấy khiến hai chân tôi bủn rủn, đứng không vững, chỉ biết nương theo vòng tay hắn để hắn mặc sức dày vò.

Tôi túm ch/ặt vạt áo hắn, toàn thân r/un r/ẩy.

Tôi đẩy bàn tay đang quấy nhiễu của hắn ra: “Đủ... đủ rồi đấy?”

Lăng Dạ nắm ch/ặt hai cổ tay tôi ghì lên tường. Bị khóa ch/ặt trong vòng vây, tôi đành bất lực. Hắn dùng cằm cọ nhẹ lên người tôi, than thở bằng giọng khàn khàn: “Chưa... vẫn chưa đủ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm