Tôi cùng với Thừa tướng đã cúc cung tận tụy làm trâu làm ngựa cho vị vua hôn quân suốt hai mươi năm, chưa từng được nghỉ một ngày phép nào.

Chúng tôi đột tử xong thì cùng nhau xuyên đến hiện đại.

Anh ấy lên show sống chậm ở nông thôn, cùng thái tử ca ca tình chàng ý thiếp, sống như thần tiên.

Tôi thì bị nhét vào show tuyển dụng livestream, tiếp tục làm trâu làm ngựa.

Tôi nhấc laptop định đ/ập cho bõ tức, nghĩ lại bồi thường không nổi nên thôi.

Trên show tôi bất đắc dĩ tỏa sáng chói lọi, cuối cùng nhận được ngàn cái offer.

Tôi vốn định từ chối hết,

nhưng nhìn thấy lời mời của ông trùm công nghệ mới nổi – Giang Cường – thì mắt sáng rực.

Chỉ nhận lương.

Không làm việc.

Tôi lập tức xách vali, hớn hở đi làm.

Sau này tôi vừa xoa eo vừa đ/á ông chồng ch*t sớm kiếp trước của mình xuống giường, định đi ki/ếm việc làm.

Anh ấy lại đ/è tôi xuống dưới,

cắn tai tôi, giọng mê hoặc:

“Thượng thư đại nhân,

tan làm rồi, để vi thần hầu hạ ngài nhé?”

Tôi tức đi/ên, t/át cho một phát:

“Cút đi làm việc cho tôi!”

–––

Trên đây là toàn bộ báo cáo của tôi.

Cảm ơn

Tôi mặt lạnh băng cúi chào 90 độ rồi về chỗ ngồi.

Đạn màn hình vừa khen vừa m/ắng tôi:

- Thượng Cẩn này mạnh thật!

- Từ tập 2-3 tới giờ ranking luôn top 1!

- Hài hước sao nổi, chỉ người từng làm hành chính mới hiểu, anh ấy không phải mạnh, mà đã thành trâu bò cấp SSS rồi, khóc huhu.

Tôi vừa kết thúc kiếp làm công cho vị hôn quân, tưởng ngày đẹp trời đã đến,

ai ngờ giây tiếp theo đã bị tống vào show tuyển dụng livestream.

Đệt mợ.

Lại còn làm hành chính!

Tôi đã cố gắng lười biếng hết mức có thể rồi, vậy mà vẫn top 1.

Tôi biết làm sao được!

Điều khiến tôi tức hơn nữa là

đồng nghiệp cũ của tôi, Thừa tướng đại nhân

đi show sống chậm ở nông thôn, tận hưởng cuộc sống,

còn cùng thái tử ca ca anh anh em em ngọt xớt.

Đệt!

Càng tức hơn!

Tối đó tan làm mọi người đi ăn liên hoan,

giáo viên hướng dẫn hỏi mọi người sau này muốn làm gì.

Ai cũng mắt sáng rực, nói đầy hy vọng:

- Muốn vào công ty A làm giám đốc hành chính!

- Hy vọng được vào biên chế nhà nước!

Tôi trong lòng cười khẩy: ngây thơ.

Đến lượt tôi, mọi người đều tưởng tôi sẽ nói mục tiêu hoành tráng gì đó,

nhưng tôi chỉ đẩy đẩy cặp kính vàng, chân thành nói:

“Muốn tìm một công việc không cần làm gì mà vẫn có tiền.”

Rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Mọi người ngỡ ngàng.

Đạn màn hình đầy dấu chấm hỏi:

- Anh nghiêm túc đấy à?

- Thế cái người lần nào cũng top 1 là ai?

- Dựa mặt được đấy

- Đúng là lúc đẩy kính siêu đẹp trai luôn á

Đạn màn hình dần lệch phong cách.

Mọi người offline cũng liên tục hỏi tôi tại sao.

Tôi thấy phiền.

Các cậu hỏi tôi tại sao à?

Các cậu thử làm hai mươi năm không nghỉ một ngày xem.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2