Hắn hỏi quá thẳng thắn.
Lúc đó, tôi tỉnh rư/ợu ngay lập tức.
Còn đâu trạng thái chìm đắm trong ái tình nữa.
Tôi nhận ra mình vừa làm chuyện ng/u ngốc, chỉ muốn tự t/át mình một cái.
Sao lại có thể hôn Trạch Thố Bạch khi hắn chưa hồi phục trí nhớ?
Lại còn hôn đến mức không rời nhau.
Ch*t chắc rồi.
Tôi ấp a ấp úng không nói nên lời.
Càng không biết giải thích mối qu/an h/ệ của chúng tôi thế nào.
May thay, ông trời vẫn thương tôi.
Bởi vì tôi chưa kịp nghĩ ra lý do, Trạch Thố Bạch đã gục đầu, dựa vào người tôi ngủ thiếp đi.
Tốt lắm.
Ngất đúng lúc.
Ở cạnh Trạch Thố Bạch lâu như vậy, tôi đương nhiên hiểu tính hắn.
Sau khi say, sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn tuyệt đối không nhớ chuyện đêm qua.
Cho nên, ngày mai hắn sẽ không nhớ đã hôn tôi, cũng không nhớ cảnh tượng quen thuộc đó.
Tôi cõng Trạch Thố Bạch về phòng ngủ.
Sáng hôm sau, quả nhiên như dự đoán, Trạch Thố Bạch chẳng nhớ gì cả.
Chỉ nhớ chuyện tối qua bản thân say xỉn.
"Cảm ơn cậu đêm qua đã đưa tớ về. Lúc say tớ không gây rắc rối gì chứ?"
Tôi đang ngồi đối diện ăn sáng.
Nếu hắn nhớ hết, tôi đã nhân cơ hội này đòi tiền.
Tiếc thay, hắn chẳng nhớ gì.
Tôi cũng không tự tìm phiền phức mà nhắc lại làm gì: "Không có, cậu say rồi về ngủ ngay, chẳng làm gì cả."
"Thật không?"
"Thế cậu có nhớ tối qua mình làm gì không?" Tôi căng thẳng nhìn Trạch Thố Bạch.
May thay, dưới ánh mắt của tôi, hắn lắc đầu.
"Vậy chẳng phải rõ rồi sao? Tớ đâu dám nói dối. Cậu mà thật sự làm gì, lẽ nào tớ không nói thật với cậu sao?"
Trạch Thố Bạch gật đầu, rồi ánh mắt hắn đột nhiên khựng lại: "Môi cậu sao thế?"
Tôi vô thức li /ếm môi.
Cảm giác đ/au nhói cho biết chuyện không ổn.
Tối qua hình như bị hắn cắn rá/ch, nhưng vì mệt quá nên tôi hoàn toàn không phát hiện vết thương này.
"Khụ, không có gì, hôm qua ăn cơm tự cắn trúng miệng thôi."
Tôi tưởng dễ dàng qua mặt hắn, ai ngờ Trạch Thố Bạch lại nhìn tôi đầy ẩn ý: "Thật à?"
Giọng điệu đầy hoài nghi.
"Nhưng tớ thấy cậu khó tự cắn vào chỗ này lắm. Trông như bị người khác cắn hơn."
Lúc này lại tinh mắt lạ thường.
"Bùi Vo/ng Ngôn, cậu yêu đương hả?"
Sáng sớm, tâm trạng tôi như ngồi tàu lượn siêu tốc, cứ lên xuống thất thường.
May là hắn không nghi ngờ chính mình.
"Làm gì có chuyện đó. Tớ ngày ngày ở bên cạnh cậu, lẽ nào có thể phân thân đi yêu đương sao?"
Trạch Thố Bạch gật gù: "Cũng phải. Nhưng cậu còn trẻ, chuyện yêu đương không vội. Giờ ki/ếm tiền mới quan trọng, tập trung vào sự nghiệp đi."
"Ừm ừm ừm." Tôi trả lời qua quýt.