Khi Thẩm An yêu Phó Yến Trạch, dù biết trong lòng anh có một người thâm tình, vẫn cam tâm tình nguyện làm kẻ thế thân. Thực chất, đó cũng chỉ là ảo tưởng của nhân cách thứ hai. Sự thật vốn không phải như vậy.
Cậu trợ lý kể cho tôi nghe chuyện của Chương Du, không phải muốn tôi thay thế vị trí đó, mà là hy vọng tôi mau chóng khỏe lại, mau chóng nhớ ra chính mình.
Còn cái đêm tôi dùng dải lụa đỏ che mắt, định dẫn dụ Phó Yến Trạch để "gạo nấu thành cơm" kia... Phó Yến Trạch không hề tức gi/ận, cũng chẳng hề sai đàn em dạy dỗ tôi.
Những vết thương trên người tôi thực chất là do nhân cách chính làm hại nhân cách thứ hai, là hành vi tự ng/ược đ/ãi bản thân.
Tôi mạnh bạo vén áo bệ/nh nhân lên. Quả nhiên, trên cánh tay in hằn từng vệt đỏ, có những vết mới tươi rói còn hơi sưng lên ở rìa vết thương. Còn những vết cũ đã phai thành s/ẹo xanh nhạt, hằn sâu trên da thịt.
Nguyên nhân chủ yếu khiến nhân cách chính bị phong tỏa là do tôi không muốn đối mặt với sự thật về đứa con đã mất. Nhưng trong những đêm ân ái khi Phó Yến Trạch ở kỳ mẫn cảm, chúng tôi lại vô tình tạo ra kết tinh của cả hai một lần nữa.
Nghe bác sĩ thông báo tin tức về "đứa trẻ", nhân cách chính của tôi đã hoàn toàn thức tỉnh.
19.
"Bạn đời của bệ/nh nhân đâu? Đã đến chưa!"
"Cảm xúc của bệ/nh nhân đang biến động rất mạnh!"
...
Tôi yếu ớt ngồi dậy trên giường. Cha mẹ giả của tôi đang lo lắng đi tới đi lui bên cạnh.
"Chẳng phải đã thông báo cho Phó tiên sinh rồi sao? Đứa nhỏ này đã tỉnh lại rồi..."
Tôi nhếch môi cười: "Cha, mẹ, con không sao. Chỉ hơi chóng mặt chút thôi, không phiền gì đâu ạ."
Ngay khi tôi định trấn an họ thêm, tôi đột nhiên bị một sức mạnh ôm chầm lấy. Phó Yến Trạch đỡ lấy sau gáy tôi, ghì ch/ặt tôi vào lòng anh. Áp mặt vào lồng n.g.ự.c anh, ngay cả nhịp thở cũng nồng đượm hơi thở của đối phương. Trước mắt tôi là một khoảng tối, nhưng tôi cảm thấy một sự an tâm chưa từng có.
Phó Yến Trạch x/é bỏ miếng dán ức chế, hương gỗ đàn hương dần lan tỏa trong không khí. Sau một hồi an phủ, anh nắm lấy tay tôi, quỳ sụp xuống đất với gương mặt đầy vẻ tội lỗi và hối h/ận, "Xin lỗi em... là lỗi của anh, lại không bảo vệ tốt cho em..."
"Không sao mà, là do cơ thể em không tốt nên mới ngất thôi!"
"Đứa bé đó... em có muốn giữ lại không?"
"Tất nhiên rồi, đây không chỉ là bảo bối của chúng ta, mà còn là em của Nhiên Nhiên nữa!" Nhiên Nhiên, là cái tên mà tôi và Phó Yến Trạch đã đặt cho đứa con đã mất năm đó. Ngoài hai chúng tôi, không ai biết cả.
Phó Yến Trạch trợn tròn mắt, vừa kinh ngạc vừa vui sướng tột độ: "Em vừa nói gì cơ? Nhiên Nhiên...?"
Tôi mỉm cười gật đầu.
"Vậy em tên là gì?"
Tôi kiên nhẫn đáp lời: "Anh không nhận ra em nữa sao? Em là Chương Du mà!"
"Tiểu Du! Em quay lại rồi đúng không?!"
"Tốt quá rồi... quay lại là tốt rồi..."
Tôi và Phó Yến Trạch quấn quýt ôm nhau hồi lâu không nỡ rời. Không chỉ vì một Omega đang m.a.n.g t.h.a.i cần tin tức tố của bạn đời, mà chính Phó Yến Trạch cũng rất khao khát hương hoa nhài của tôi. Kể từ khi tôi phân tách thành Thẩm An, tôi tự coi mình là Beta nên ngày thường căn bản không chủ động giải phóng tin tức tố. Phó Yến Trạch đã nhẫn nhịn bấy lâu, giờ đây cứ dán ch/ặt lấy người tôi, mãi không chịu buông.
Cậu trợ lý lúc này cũng tiến lên chúc mừng: "Chương tiên sinh, chúc mừng cậu! Hy vọng cậu sớm quên đi nỗi đ/au cũ, Phó tổng sẽ luôn ở bên cạnh bảo vệ cậu."
Nói xong, cậu ta quay sang nhìn Phó Yến Trạch: "Hiện tại Phó Đổng đã biết chuyện Chương tiên sinh còn sống. Theo tính cách của ông ấy, ông ấy sẽ không để yên cho chúng ta đâu. Bây giờ phải làm sao đây?"
Phó Yến Trạch trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu, "Chạy thôi."
"Chúng ta hãy chạy trốn đi!"
20.
Từ nhỏ Phó Yến Trạch đã lớn lên dưới sự giáo d.ụ.c khắc nghiệt của cha mìn, anh chưa từng một lần làm trái ý ông. Ở bên tôi chính là điều phản nghịch nhất mà anh từng làm.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn khao khát cha mình có thể chúc phúc cho tình yêu này. Vì thế, anh đã dăm lần bảy lượt quỳ trước mặt cha, hèn mọn c/ầu x/in sự đồng ý. Chẳng ngờ điều đó lại chọc gi/ận ông, khiến người yêu của anh bị tổn thương.
Nhà họ Phó là nơi anh sống từ nhỏ, nhưng lại chẳng thể coi là một mái ấm thật sự. Anh không cảm nhận được tình thân nồng ấm ở đó. Phó Yến Trạch giống như một công cụ, mãi mãi sống mòn dưới những mệnh lệnh của cha.
Nhưng giờ đây, anh không muốn như vậy nữa. Ở bên tôi, cùng nhau xây dựng tổ ấm, dùng tình yêu để vun đắp, đó mới là một gia đình thực thụ.
Những năm làm việc tại Phó thị, Phó Yến Trạch đã tích lũy được không ít vốn liếng và mở rộng được nhiều mối qu/an h/ệ. Có những thứ này, quá đủ để anh rời khỏi tầm mắt của cha mình, đi đến một nơi khác để bắt đầu lại cuộc sống.
...
Rời khỏi thành phố A, Phó Yến Trạch từ vị tổng tài quyền uy trở thành một quản lý bình thường, bắt đầu lại sự nghiệp của riêng mình. Còn cậu trợ lý từ một tinh anh xử lý công việc lại biến thành một "bảo mẫu" chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, chỉ sợ cơ thể tôi xảy ra sơ suất gì.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bảo bối trong bụng cũng ngày một lớn dần.