Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng kể từ khi mọi chuyện được giãi bày, Lộ Vân Chu xuất hiện bên cạnh tôi nhiều gấp mấy lần trước.
Có thể thấy, cậu ấy không giỏi theo đuổi.
Sáng nào tôi cũng dậy muộn, thường không kịp ăn sáng. Cậu ấy luôn m/ua đồ ăn sẵn, đặt lên bàn học tôi, nhưng chẳng bao giờ nhận tiền.
Tôi bảo như thế không ổn, tôi không thích mang ơn ai.
Cậu ấy gật đầu. Kết quả là sáng hôm sau hơn 6 giờ, tôi đã bị cậu ta lôi khỏi giường, mắt gấu trúc đi m/ua đồ sáng.
Cậu ấy có thói quen dậy sớm tập thể dục. M/ua xong đồ sáng, tôi đứng đợi ở sân vận động, nhìn cậu ấy chạy qua chạy lại vòng này đến vòng khác quanh đường chạy.
Bóng lưng tôi đã nhìn thấy vô số lần ấy nghênh đón ánh bình minh, in bóng trên những cơn gió thoảng qua, khắc sâu vào ký ức tôi.
Tôi cũng vì thế mà hình thành thói quen dậy sớm.
Chúng tôi cùng đọc sách ở thư viện vào những buổi trưa yên tĩnh; dạo bộ ven hồ lúc rảnh rỗi sau bữa ăn; những khi không có tiết học, cậu ấy sẽ đưa tôi đến phòng tranh, viện bảo tàng; trong những ngày nhàn rỗi, cậu ấy kiên nhẫn ngồi xem tôi vẽ xong một bức tranh; giữa đêm khuya thanh vắng, cậu ấy chia sẻ tai nghe cho tôi, những tâm tư thầm kín cũng theo đó truyền vào tai tôi.
Tôi cảm nhận được có điều gì đó đang thay đổi, và ngày càng trở nên phụ thuộc vào Lộ Vân Chu.
Tôi nghĩ, đã đến lúc phải nói rõ với cậu ấy rồi.
Tiết thể dục thứ Sáu nằm ở hai tiết đầu buổi sáng. Hôm nay đến lượt tôi đi mượn dụng cụ. Tối qua thức khuya làm bảng hoạt động nên sáng nay lại dậy muộn, không kịp ăn sáng.
Đến phòng dụng cụ, đầu tôi đột nhiên choáng váng. Giáo viên trực không biết đi đâu mất. Tôi đứng đợi thầy về thì mắt bỗng tối sầm, chân không còn chút sức lực.
Đường huyết thấp chăng?
Tôi gắng sức điều khiển cơ thể, bước đi đã không vững, dồn hết sức bám vào giá đựng đồ, chao đảo bước về phía cửa.
Hơi thở càng lúc càng khó nhọc, cuối cùng không chống đỡ nổi, ngất đi.
Lúc ý thức mơ hồ, tôi thoáng nghe thấy có người gọi tên mình, giọng quen thuộc mà gấp gáp. Ngay sau đó, tôi bị bế ngang, chìm vào vòng tay ấm áp.
Tỉnh dậy đã ở phòng y tế. Tôi liếc nhìn xung quanh, trong tầm mắt xuất hiện một người tôi không ngờ tới.
"Nghiêu Niên ca?"
"A Duy, em tỉnh rồi?" Thấy tôi mở mắt, người trước mặt thở phào nhẹ nhõm.
"Vâng, anh Nghiêu Niên, anh đưa em đến đây à?" Vừa thốt ra, trong giọng nói không tự giác lộ chút thất vọng vô cớ.
Tô Nghiêu Niên lắc đầu: "Là Vân Chu đưa em đến. Lớp anh cũng học thể dục tiết này, thấy em đi lấy dụng cụ lâu không về, mọi người đều lo lắng."
"Vân Chu… cậu ấy tìm thấy em trước anh."
"Vậy sao." Nỗi thất vọng trong lòng tan biến, nhớ lại vòng tay ấm áp ấy, khóe miệng tôi không tự giác nở nụ cười.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi giao nhau với Lộ Vân Chu vừa bước vào phòng y tế.
"Đỡ hơn chưa?" Cậu ấy đi đến cạnh giường, đặt tay lên trán tôi, không giấu nổi sự lo lắng trong mắt.
"Ổn hơn nhiều rồi."
"Thế thì tốt, A Duy nhớ uống th/uốc đúng giờ, nghỉ ngơi cho tốt." Tô Nghiêu Niên xoa đầu tôi.
Chưa kịp trả lời, chỉ nghe giọng lạnh lùng của Lộ Vân Chu vang lên:
"Không cần anh bận tâm, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy."
Tô Nghiêu Niên ngẩng đầu nhìn cậu.
Hai người nhìn nhau, im lặng không nói.
Nhận thấy không khí căng thẳng, tôi vội hoà giải: "Cảm ơn anh Nghiêu Niên, anh yên tâm đi, em sẽ tự chăm sóc bản thân."
Hơn nữa…
Ánh mắt tôi hướng về Lộ Vân Chu.
"Cậu ấy cũng sẽ chăm sóc em chu đáo."
Trên đường về ký túc xá, Lộ Vân Chu im lặng suốt.
Không khí có chút nặng nề. Tôi chủ động gọi cậu: "Lộ Vân Chu."
Cậu nhìn tôi.
"Cảm ơn cậu."
Cậu quay mặt đi, có vẻ gi/ận dỗi: "Cảm ơn gì? Sao không ăn sáng? Thời Duy, lần này cậu thật sự làm tôi hoảng hốt."
"Xin lỗi, để cậu lo lắng rồi." Tôi chân thành xin lỗi.
"Tôi không trách cậu."
Tôi chỉ đang tự gi/ận bản thân thôi.
"Tôi đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến, nhưng vẫn là muộn…"
Cậu nói nhanh hơn, như thể sợ tôi sẽ gặp chuyện gì. Dáng vẻ này so với con người nghiêm túc thường ngày thật thú vị.
Tôi không nhịn được cười.
Thấy tôi không coi trọng lời mình, cậu nghiêm mặt lại.
"Tôi đang rất nghiêm túc…"
Tiếng nói đột ngột dừng bặt, bởi ngay lập tức, tôi đã ôm chầm lấy cậu.
"Không muộn."
"Cậu đến không chậm chút nào."
Cậu xuất hiện đúng lúc tôi cần nhất. Chúng ta, đối với nhau, đều là thời điểm tốt nhất.
Lộ Vân Chu như bị đóng băng, rất lâu không phản ứng.
"Thời Duy, cậu biết mình đang làm gì không?" Một lúc sau, tôi nghe thấy cậu nói.
"Biết chứ."
"Tôi đang làm nũng người mình thích, mong người ấy đừng gi/ận tôi nữa."
Hơi thở trầm ấm vang lên phía trên. Ngay sau đó, môi tôi bị ai đó ngậm lấy. Lộ Vân Chu hôn rất mạnh, như muốn ghìm ch/ặt tôi vào trong thịt, vừa dịu dàng vừa đi/ên cuồ/ng.
Tôi nhắm mắt đáp lại, tận hưởng hơi ấm chỉ thuộc về hai chúng tôi.
Đến khi không thở nổi, đôi chân đã mềm nhũn, cậu mới buông tôi ra.
Cậu búng nhẹ vào dái tai đã đỏ ửng của tôi, cười khẽ trêu chọc: "Nh.ạy cả.m thế."
Tôi giẫm lên chân cậu, không thèm để ý.
Nhưng lại bị cậu ôm ch/ặt hơn.
"Cuối cùng cũng muốn yêu tôi rồi hả? Bạn trai."