Ngọc Vỡ - Phần 1

Chương 31

22/04/2024 14:41

31.

Cuối cùng ta không nhận lấy tấm bùa bình an, mở chiếc ô lên và rời đi.

Bỏ lại hắn ở đó, một mình ngẩn ngơ mà nhìn theo bóng lưng của ta.

Trời vẫn đang đổ cơn mưa, ta không biết mình nên đi đâu, chậm rãi đi trong vô định, đột nhiên một ông lão nhếch nhác chạy lại trước mặt ta, ở đó đào lên một ngọn cỏ.

Sau khi đào được ngọn cỏ ra, lão ngẩng đầu cười lớn: “Ha ha ha ha vận khí của lão tử đúng là tốt, trên đường đi cũng có thể gặp được loại thảo dược quý giá như vậy!”

Sau một tràng cười dài, lão cuối cùng cũng phát hiện ra Bảo Châu và ta ở bên cạnh, tiếng cười lớn trở nên im bặt: “…”

Ngày đầu tiên đi chơi trong tiết thanh minh, ta không thả diều được, lại đón theo một ông lão quay trở về.

Đây là lão thái y mất tích đã lâu, họ Lâm.

Sau khi Lâm thái ý tắm rửa sạch sẽ, lão nước mắt nước mũi tèm lem cùng với tổ phụ ta m/ắng bọn sơn phỉ.

Cuối cùng hai người cùng nhau tiến cung, Lâm thái y ở trước mặt Hoàng thượng nước mắt nước mũi tèm lèm m/ắng người, nói rằng đám sơm phỉ đó chắc chắn đã có chuẩn bị rồi mới tới, chắc chắn không phải là thổ phỉ thông thường, nói không chừng đó là những tên thích khách chuyên nghiệp ngụy trang thành.

Hoàng thượng biểu hiện đã biết, vội vàng đem lão đầu có thể khóc như vậy đuổi ra ngoài.

Trước đây gọi lão hồi kinh là để chữa chứng mất trí nhớ của Thái tử, hiện tại không cần nữa, bất quá đến cũng đến rồi, không thể để chuyến này trở nên uổng phí được, Lâm thái y đến gõ cửa lần lượt từng phủ để ngồi nói về những câu chuyện xưa cũ.

Viện thủ của Thái Y Viện tới gặp sư phụ của mình, muốn đem sư phụ tới ở nhà y, lão thái y từ chối, lão đã nhiều năm không gặp bằng hữu, lão càng hài lòng hơn khi ở lại tướng phủ.

Ở một hồi đã đến mùa hè, đã đến sinh thần của Hoàng thượng rồi, lão thái y muốn tham gia sinh thần yến rồi mới đi.

Khương phủ đi mấy chiếc xe ngựa tiến cung, ta đã trì hoãn lại một chút, cuối cùng khi ra khỏi cửa, xe ngựa lại bị hỏng trên đường đi.

Khi ta đang bối rối không biết làm thế nào, một chiếc xe ngựa đã dừng lại bên cạnh, Thịnh Vương xuống khỏi xe ngựa, nhìn ta chăm chú, trong mắt y lộ ra vẻ kinh ngạc và si mê, hỏi ta: “Khương cô nương có cần bổn vương đưa cô đi không?”

Đúng lúc ta đang do dự, Thái tử cũng đã tới, có lẽ là sau khi nghe tin xe ngựa của ta bị hỏng nên đã cố ý từ trong cung chạy tới đón ta. Ánh mắt hắn lướt qua Thịnh Vương, sau đó lại nhìn ta.

“Hoài Nguyệt, xe ngựa của muội hỏng rồi. Ta tới đón muội đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7