Tôi cố ý thuận theo lời cậu nói tiếp:
“Phải ha, sao anh ta lại cố tình đến đây nhỉ? Hay là tôi gọi điện hỏi thử xem?”
Tôi giả vờ lấy điện thoại ra định bấm số, nhưng bị Bùi Triệt gi/ật phắt mất.
“Anh nói dối! Không phải anh nói là đã xóa hết liên lạc rồi sao?!”
Cuối cùng cậu cũng chịu quay sang đối diện với tôi. Tôi nâng mặt cậu lên, hôn lên khóe môi cậu.
“Tôi không nói dối. Định gọi điện chỉ là trêu em thôi, ai bảo em không chịu nhìn tôi?”
Cậu đã không còn là Bùi Triệt của ngày trước, chỉ cần được dỗ dành một chút là choáng váng quay cuồ/ng. Dù ánh mắt đã mềm xuống, cậu vẫn không chịu thật sự nhượng bộ.
“Lục Thượng Hòa, anh lúc nào cũng đùa giỡn với tình cảm của em. Quá đáng thật.”
“Lại quá đáng rồi à? Vậy có muốn người quá đáng này hôn thêm một cái nữa không?”
“… Muốn.”
Bùi Triệt nghiêng mặt lại gần, nhưng không chủ động hôn tôi. Tôi thuận theo mong đợi của cậu, hôn lên má.
Hôn xong, cậu lại nghiêng mặt bên kia qua.
“Bên này cũng muốn.”
Tôi cười, lại hôn tiếp.
Không hiểu sao, lời thằng bạn ban nãy chợt hiện lên trong đầu tôi.
“Nhà cũ sắp ch/áy…”
Nếu “nhà cũ ch/áy” có nghĩa là người lớn tuổi động lòng.
Thì e rằng căn nhà cũ của tôi đã ch/áy đến chẳng còn lại tro bụi.
Tôi thở dài, cảm thán rằng cuối cùng mình vẫn không tránh khỏi rơi vào lối mòn thế tục.
29
Bùi Triệt nghe thấy tiếng tôi thở dài, bỗng nhiên hôn ngược lại.
“Thở dài cái gì. Em không gi/ận nữa là được rồi mà. Không được như vậy, không được mất kiên nhẫn với em.”
Tôi gãi nhẹ dưới cằm cậu, dịu giọng đáp:
“Tôi không mất kiên nhẫn với em. Em đáng yêu như vậy, sao tôi lại thấy phiền được chứ?”
Bùi Triệt ôm ch/ặt lấy tôi, người cao to hơn tôi một vòng lại treo cả người lên tôi.
“Thật không? Nhưng em vẫn rất sợ."
“Vì anh lúc nào cũng dễ dàng khiến lòng em chao đảo lên xuống, còn em lại chẳng nghe nổi từ miệng anh một câu ‘thích’.
“Anh luôn dễ dàng nhìn thấu những lần em muốn dò xét, còn em thì ngay cả việc anh có từng rung động vì em hay chưa cũng không biết.
“Lục Thượng Hòa, thậm chí có lúc em còn nghĩ… liệu ở nơi em không nhìn thấy, anh có đối xử tốt với người khác như vậy không?”
Chú cún bất an xoay vòng tại chỗ, rên ư ử, chỉ mong nhận được một lời khẳng định chắc chắn.
“Không đâu. Không mất kiên nhẫn, cũng không đối xử với người khác như với em.”
“Vì sao?”
“Bởi vì… sự dịu dàng dành cho em, từ lâu đã trở thành đặc quyền của người yêu.”
Đôi mắt Bùi Triệt bỗng sáng bừng lên.
“Gì cơ? Em là gì của anh? Anh nói lại một lần nữa được không?”
Dáng vẻ của cậu lúc này giống hệt một chú cún đang nài nỉ chủ nhân kể lại câu chuyện rằng giữa cả bầy chó, người đã chọn mình.
“Tôi nói là, tôi chỉ đối xử tốt như vậy với người yêu của tôi thôi…”
Lời còn chưa dứt, Bùi Triệt đã sốt ruột nhào tới hôn tôi.
“Chính anh nói đó nhé, không được nuốt lời đâu, Lục Thượng Hòa. Anh không thoát khỏi em đâu.”
Thoát để làm gì chứ.
Dù sao thì… tôi cũng đã tỉnh táo, rõ ràng mà dung túng cậu suốt từng ấy thời gian rồi, không phải sao?