Tôi và chú út của bạn thân đã kết hôn với nhau một cách chóng vánh.

Đêm tân hôn, anh dựa mình vào cửa, lặng nhìn bạn thân của tôi công khai hẹn tôi ra ngoài .

Anh lạnh lùng hỏi:

“ Có còn coi chú của mình ra gì nữa không?”

Bạn thân tôi, cậu ấy cũng không quan tâm, thờ ơ đáp:

“Dù sao hai người cũng chỉ là hôn nhân hợp đồng, không có tình cảm với nhau.”

Sau này, anh ấy đã khiến tôi sâu sắc nhận ra rằng tình cảm là thứ mà hai người có thể vun đắp được

1.

Đêm tân hôn.

Đoàn Văn Dã dựa vào cửa , lặng nhìn Thẩm Triết công khai mời tôi ngày mai ra ngoài chơi.

Anh cười lạnh, hỏi:

"Thẩm Triết, cháu có còn coi chú của mình ra gì nữa không?"

Thẩm Triết chẳng mảy may quan tâm:

"Chú à, dù sao giữa hai người cũng chỉ là hợp đồng hôn nhân, đối với nhau không có tình cảm, gần như là người xa lạ, điều đó không thể ngăn cản cháu tiếp tục theo đuổi cô ấy!"

Nói xong, cậu ấy liền đứng dậy, chào tạm biệt rồi rời đi.

Cả căn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.

Đây là ngày đầu tiên của chúng tôi ở đây.

"Em nói với cậu ấy rằng chúng ta là người xa lạ?"

Sự im lặng ngắn ngủi bị Đoàn Văn Dã phá vỡ.

Chiếc cà vạt thắt lỏng ẩn giấu dưới cổ áo sơ mi, ở một khoảng cách không xa không gần, anh ấy cứ chằm chằm nhìn tôi.

Tôi ngẩn người trong giây lát.

Đoàn Văn Dã và tôi quả thực không quen biết nhau từ trước.

Lần tiếp xúc thân mật nhất có lẽ là từ một năm trước, khi tôi vô tình ngã xuống và hôn lên môi anh ấy.

Ngoài điều đó ra, đối với tôi, có vẻ như chúng tôi thực sự không có mối liên hệ nào khác nữa.

Tôi chưa kịp trả lời thì Đoàn Văn Dã đã trở lại phòng ngủ.

Tôi thẫn thờ đi rửa mặt.

Cho đến khi tôi tắt vòi hoa sen, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

"Em quên chưa mang đồ ngủ này."

Giọng nói của Đoàn Văn Dã chậm rãi vang lên.

"Cảm ơn."

Tôi từ từ mở một khe nhỏ và đưa tay ra ngoài.

Nhưng anh ấy ở bên ngoài không đưa nó cho tôi ngay.

“Cảm ơn ai cơ?”

Trong giọng nói của Đoàn Văn Dã dường như có chút thích thú .

Có lẽ do hơi nước nóng đã khiến n/ão tôi ngừng hoạt động trở nên mụ mị.

Tôi vô thức nhỏ giọng đáp.

"Cảm ơn chú út."

Trước đây tôi và Thẩm Triết từng gọi Đoàn Văn Dã là chú.

Nhưng với tình hình hiện tại, cách xưng hô này có vẻ hơi nh.ạy cả.m.

Đoàn Văn Dã không nói gì nữa.

Vài giây sau, anh ấy đưa đồ ngủ cho tôi.

Rồi lặng lẽ rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm