Tôi muốn đ/ập phá thứ gì đó.
Muốn gào thét.
Muốn làm một điều gì đó để đ.â.m thủng khối khí u uất sắp n/ổ tung trong lồng n.g.ự.c này.
Tôi đi chân trần bước xuống giường, vòng quanh căn phòng tối om. Thảm rất mềm, nhưng tôi giẫm lên mà cảm giác như đang bước trên mũi d/ao. Trong đầu lóe lên vô số mảnh vỡ. Cái trán rướm m.á.u của Thẩm Dực. Gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Tu Viễn.
...
"A——!" Tôi gầm khẽ một tiếng, đ.ấ.m một cú thật mạnh vào cánh cửa tủ quần áo. Cánh cửa gỗ thịt phát ra tiếng động trầm đục, làm đ/ốt ngón tay tôi tê dại.
Chưa đủ. Vẫn chưa đủ.
Tôi xoay người, vớ lấy chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường, nện thật mạnh xuống sàn.
"Rầm——!" Chụp đèn bằng thủy tinh n/ổ tung, mảnh vỡ b.ắ.n tứ tung.
"Giang Diễm?" Ngoài cửa vang lên giọng nói hốt hoảng của mẹ tôi, sau đó là tiếng bước chân dồn dập.
Cửa bị đẩy ra. Đèn bật sáng. Ba mẹ tôi đứng ở cửa, nhìn đống đổ nát dưới đất, nhìn đôi mắt đỏ ngầu và lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội của tôi.
"Con lại phát bệ/nh rồi sao?" Sắc mặt ba tôi xanh mét, giọng nói nén ch/ặt cơn gi/ận.
Tôi thở hổ/n h/ển, không nói lời nào. Tay tôi run lên. Phát bệ/nh cái gì chứ? Tôi đâu có bệ/nh. Nhưng dường như tôi không thể kh/ống ch/ế được bản thân, muốn hét, muốn đ/ập phá... muốn đ.á.n.h chính mình!
Ngọn lửa trong lòng càng ch/áy càng vượng, th/iêu rụi cả lý trí.
"Tiểu Diễm, bình tĩnh lại đi..." Mẹ tôi định bước tới.
"Đừng qua đây!" Tôi gầm lên, giọng khàn đặc đến đ/áng s/ợ.
Bà khựng lại tại chỗ, nước mắt tức khắc trào ra.
"Mày xem mày ra cái thể thống gì?" Ba tôi hoàn toàn nổi gi/ận, ông xoay người bỏ đi, vài giây sau trở lại với cây roj da gia pháp mà tôi sợ từ nhỏ đến lớn.
Cây roj da đen bóng, láng mỡ. Hồi nhỏ chỉ cần tôi không nghe lời, cây roj này sẽ quất xuống người tôi, mỗi lằn roj là một vệt đỏ rực, mấy ngày không tan.
"Ông Giang! Đừng mà! Con nó phát bệ/nh thôi, con nó có bệ/nh mà, ông đừng làm thế!" Mẹ tôi lao ra ngăn cản.
"Tránh ra!" Ba tôi đẩy bà ấy ra, mắt trừng trừng nhìn tôi, "Tôi thấy nó là thiếu dạy dỗ! Ở ngoài làm lo/ạn làm bậy chưa đủ, về nhà còn phát đi/ên! Hôm nay tôi nhất định phải đ.á.n.h cho nó tỉnh ra mới được!"
Roj giơ lên. Tiếng x/é gió vang lên, tôi đứng im không động đậy. Thậm chí còn có chút mong chờ lằn roj đó rơi xuống. Đau một chút cũng tốt. Đau rồi, có lẽ ngọn lửa trong lòng sẽ tắt.
"Ba đ.á.n.h đi! Đánh c.h.ế.t con luôn cho rồi!" Tôi gào trả lại, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn, "Dù sao ba mẹ cũng thấy con mất mặt! Thấy con h/ủy ho/ại Thẩm Tu Viễn! Vậy ngày xưa ba mẹ sinh con ra làm gì?"
"Mày còn dám cãi!"
Roj quất xuống, tôi không né. Nhưng nỗi đ/au như dự kiến không rơi xuống người tôi. Mẹ tôi đã nhào tới trước mặt, dùng tấm lưng che chắn cho tôi.
"Mẹ——!" Đồng t.ử tôi co rụt lại.
"Thục Quyên!" Tay ba tôi run lên, cây roj rơi xuống đất, cả người sững sờ.
Mẹ tôi quỳ sụp dưới sàn, lớp áo sau lưng rá/ch một đường, lớp da bên dưới nhanh chóng sưng đỏ lên. Bà không kêu đ/au, chỉ quay lại ôm ch/ặt lấy chân tôi, ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt, "Tiểu Diễm... Tiểu Diễm con đừng như vậy... mẹ xin con..."
"Con đừng h/ận ba con... cũng đừng h/ận Tu Viễn..."
"Muốn h/ận thì h/ận mẹ đây... là mẹ có lỗi với con... Năm đó đều tại mẹ, là lỗi của mẹ, nếu sớm biết sẽ thế này, có c.h.ế.t mẹ cũng không ngăn cản con và Tu Viễn đâu." Bà khóc không thành tiếng, lời nói lộn xộn.
"Năm năm trước... là mẹ và ba con ép hai đứa chia tay... là mẹ hại con gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ... là mẹ hại con quên mất Tu Viễn... còn để lại cái chứng bệ/nh nóng nảy này..."
Đầu óc tôi vang lên một tiếng "uỳnh". Như có thứ gì đó n/ổ tung.
"Mẹ... mẹ nói cái gì?" Giọng tôi hẫng đi, không giống tiếng của chính mình.
T/ai n/ạn? Mất trí nhớ? Chia tay? Năm năm trước?
Ba tôi quỳ xuống định đỡ mẹ tôi, nhưng tay lại run bần bật. Ông ngẩng đầu nhìn tôi, trong phút chốc như già đi hai mươi tuổi, đáy mắt vằn vện tơ m.á.u và sự hối h/ận sâu sắc.
"Mẹ con không nói sai đâu." Giọng ông khàn đặc, từng chữ như bị ép ra từ lồng ng/ực, "Năm năm trước, lúc con học năm hai Đại học. Con và Tu Viễn... đang yêu nhau."
"Chúng ta không đồng ý. Đánh c.h.ế.t cũng không đồng ý. Hai đứa con trai, ra cái thể thống gì? Nhà họ Giang chỉ có mình con là con trai, nhà họ Thẩm cũng chỉ có Tu Viễn là đ/ộc đinh..."
"Chúng ta ép hai đứa chia tay. Con không chịu, Tu Viễn cũng không chịu. Thằng bé đó... quỳ trước cửa nhà mình, quỳ suốt ba ngày ba đêm, nói đời này nó chỉ nhận định mỗi mình con thôi."
"Sau đó... con cãi nhau một trận lớn với mẹ, rồi nhảy cửa sổ chạy đi, đêm đó trời mưa tầm tã... con lái xe đi tìm Tu Viễn..." Ba tôi không nói tiếp được nữa, đưa tay bịt mặt.
Mẹ tôi ôm chân tôi, khóc đến toàn thân r/un r/ẩy, "Xe của con bị trượt trên cầu vượt sông... đ.â.m g/ãy lan can, lao xuống sông..."
"Lúc c/ứu được lên... con hôn mê suốt nửa tháng. Khi tỉnh lại... con nhớ tất cả mọi chuyện, duy chỉ có hai năm yêu đương với Tu Viễn là con quên mất, quên sạch cách hai đứa ở bên nhau, quên sạch sành sanh..."
"Bác sĩ nói... đó là mất trí nhớ chọn lọc. Là sự tự bảo vệ của đại n/ão trước chấn thương quá lớn."
"Con còn để lại di chứng... cảm xúc dễ mất kiểm soát, nóng nảy, mất ngủ..."
"Tu Viễn... thằng bé đã túc trực ngoài phòng bệ/nh của con suốt một tháng trời, con không nhận ra thằng bé, cứ thấy thằng bé là phiền, bắt thằng bé cút đi."