Ngày hôm sau, tôi yêu cầu người gửi từ Liên bang đến một chiếc vòng cổ.
Không phải vòng cổ thông thường, mà là một thiết bị cảm ứng tinh thần lực.
Khi tinh thần lực của Thẩm Tư Ngôn bắt đầu d/ao động, chiếc vòng sẽ phát tín hiệu, thiết bị đầu cuối của tôi có thể nhận được cảnh báo ngay lập tức.
“Đây là...”
Thẩm Tư Ngôn nhìn chiếc vòng cổ, ánh mắt phức tạp.
“Đeo vào.”
Tôi đưa chiếc vòng cho anh.
“Sau này khi tinh thần lực không ổn định, tôi sẽ biết trước, như vậy cũng tiện để tiêm th/uốc an thần cho anh kịp thời.”
Thẩm Tư Ngôn nhìn tôi, im lặng rất lâu.
Sau đó, anh cúi đầu, giống như một chú chó lớn thuần phục, chủ động đưa cổ lại gần.
“Giúp anh đeo đi.”
Giọng Thẩm Tư Ngôn hơi khàn, mang theo một loại cảm xúc khó tả.
Tôi nhẹ nhàng vòng chiếc vòng quanh cổ anh, rồi cài khóa lại.
Kim loại lạnh lẽo chạm vào da th!t, anh hơi run lên, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
“Xong rồi.”
Tôi thu tay về, nhìn chiếc vòng cổ áp sát vào yết hầu anh, không hiểu sao lại thấy... rất hợp.
“Rất đẹp.”
Tôi buột miệng nói.
Thẩm Tư Ngôn ngước mắt, nhìn thẳng vào tôi, khóe miệng từ từ cong lên.
“Chỉ cần em thích là được.”
Phần bình luận đã hoàn toàn phát đi/ên.
【Đây là tình tiết gì thế này? Vòng cổ xích Thượng tướng? Còn là tự nguyện nữa?!】
【Cái này đã không còn nằm trong phạm vi nguyên tác giải thích được nữa rồi, đây là một câu chuyện hoàn toàn mới!】
【Tôi tuyên bố, cuốn tiểu thuyết này lại đổi tên lần nữa: “N cách thuần phục Thượng tướng đi/ên kh/ùng”!】
【May mà tôi không bỏ truyện, theo đến tận đây, cảm giác còn đã hơn cả cốt truyện gốc!!!】