Tối hôm ấy, tôi gần như đã chạy trốn trong sự chật vật.
Cậu có một câu nói rất đúng.
Giống như Phương Tử Kỳ đối với tôi, và tôi đối với cậu, cố chấp x/ác định một người, là sẽ chẳng bao giờ muốn quay đầu nhìn lại.
Luôn đinh ninh rằng, một đời người dài đến thế.
Ngộ nhỡ một ngày nào đó, người mình thích tình nguyện vì mình mà ngoảnh lại thì sao?
Nhưng thực ra ai ai cũng đều ôm ấp suy nghĩ ấy.
Châu Tụng Nghi, là người thoát khỏi vòng xoáy cố chấp này sớm nhất, tôi cho rằng công lao của Trình Hựu Lễ là vô cùng lớn.
Cậu ta là kẻ ít vặn vẹo, bướng bỉnh nhất trong số chúng tôi.
Thích một người, là thực sự nói cho cả thiên hạ cùng biết.
Sự hiện diện mãnh liệt đến mức không thể phớt lờ, một thứ tình cảm chẳng hề giấu giếm che đậy, chỉ thiếu nước rêu rao cho tất cả mọi người cùng hay.
Cậu ta, Trình Hựu Lễ, rất thích, rất thích Châu Tụng Nghi.
Phần tình ý ấy quá đỗi rực ch/áy, lại quá mức rạng rỡ, Châu Tụng Nghi đã vì cậu ta mà ngoảnh lại, và cũng thực sự rung động mất rồi.