2.

Tôi gặp lão Hứa ở bệ/nh viện.

Anh ấy mang theo vài hộp sữa bột và tã lót đến, ngượng ngùng cười với tôi:

"Xin lỗi chị dâu, tối qua là lỗi của tôi, tôi kéo Lục Dự Vi đi bàn công việc, nói đến quên mất thời gian..."

Tôi không để lộ cảm xúc của mình, tôi nhận lấy những thứ anh ấy đưa mà không vạch trần anh ấy.

Khi quay người đi, tôi thấy Lục Dự Vi khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Rất nhanh con gái tôi đã được xuất viện, nhưng khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm của con bé đã g/ầy đi rất nhiều.

Lục Dự Vi rất đ/au lòng, anh ta cho người giúp việc nghỉ vài ngày, tự mình ở nhà chăm con.

Khi mầm mống nghi ngờ đã được gieo xuống rồi thì nó sẽ lớn dần lên.

Lợi dụng lúc anh ta tắm cho con, tôi đã mở khóa điện thoại của anh ta.

Điện thoại rất sạch sẽ, không có gì đáng ngờ.

Các phần mềm trò chuyện chủ yếu là trao đổi công việc bình thường.

Theo như lời Lâm Hạ nói thì bên cạnh Lục Dự Vi sạch đến mức ngay cả một con muỗi cái cũng không có chứ đừng nói là phụ nữ.

Lúc đó, tôi thoáng nghi ngờ có phải mình đã suy nghĩ quá nhiều hay không.

Nhưng làm sao giải thích được cái đêm con gái đổ bệ/nh, anh ta lại nói dối là đang ở cùng Lão Hứa?

Nếu không phải là Lão Hứa thì ai là người ở bên anh ta vào đêm đó?

Tôi liên tục tưởng tượng và suy đoán trong đầu.

Đột nhiên, một biểu tượng chú thỏ trong danh sách trò chuyện thu hút sự chú ý của tôi.

Chỉ có hai tin nhắn.

Lục Dự Vi: “Về đến nhà chưa?”

Chú thỏ: “Ừm, anh yên tâm đi.”

Thời gian chính là đêm con gái nhập viện.

3:51 sáng.

Lục Dự Vi chưa bao giờ thể hiện sự quan tâm với những người không liên quan.

Không nghi ngờ gì nữa, tối đó anh ta đã ở cùng người phụ nữ này.

Tay tôi run lên không ngừng.

Tôi ngồi thụp xuống đất.

Mọi nghi vấn trong lòng tôi cuối cùng cũng có câu trả lời.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Tiếng cười của Lục Dự Vi và Mãn Mãn từ trong phòng tắm vọng ra.

Tôi vội vàng ghi lại số tài khoản của cô gái đó.

Sau đó tắt điện thoại của Lục Dự Vi, tôi để nó lại đúng vị trí cũ.

Tôi cắn ch/ặt môi, tôi không muốn mình bật khóc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm