"... Được." Tôi cởi áo khoác, chậm chạp bắt đầu cởi cúc sơ mi. Nhưng mới chỉ tháo được hai viên, bên tai đã vang lên một tiếng "xoạt" thật lớn.
Cổ áo bị x/é toạc. Tần Tư Yến đã x/é nát bộ đồ cao cấp trị giá hàng triệu tệ này...
Vùng gáy vừa mới lành hẳn vết thương lộ ra trong không khí, tỏa ra mùi nhựa thông thoang thoảng. Anh ghé sát lại, hít hà một chút rồi bỗng khựng lại, "Lâm Sơ, tin tức tố của em..."
Cả người tôi cứng đờ. "Sao, sao vậy anh?"
18.
"Thơm quá." Tần Tư Yến hôn lên vùng da nồng đậm mùi nước hoa đó, không chút do dự mà c.ắ.n mạnh xuống.
Tôi đ/au đẽ khẽ rít lên một tiếng. Tin tức tố của anh cứ thế rót đầy vào cơ thể suốt dọc đường đi. Lúc xuống xe, chân tôi đã có chút nhũn ra.
Còn Alpha đang lún sâu trong kỳ mẫn cảm lại chẳng hề nhận ra, vừa về đến khách sạn đã l/ột sạch quần áo của tôi, vùi đầu tiếp tục rót tin tức tố vào bên trong.
...
Đêm khuya, các triệu chứng của Tần Tư Yến cuối cùng cũng thuyên giảm. Tôi ôm lấy tuyến thể đang sưng đ/au định bò ra xa, nhưng lại bị anh tóm lấy cổ chân, kéo ngược vào lồng n.g.ự.c ấm nóng.
Tần Tư Yến siết lấy vai tôi, trao một nụ hôn thật dịu dàng. Tôi thẫn thờ nhìn những dòng c.h.ử.i bới ngập tràn màn hình trước mắt, đột nhiên đẩy anh ra, khàn giọng lên tiếng: "Tần Tư Yến, hợp đồng của chúng ta hết hạn thì đừng ký tiếp nữa."
Người phía sau khựng lại một chút. Không ngờ anh lại sảng khoái lạ thường: "Được thôi, anh cũng sớm chẳng muốn cái hợp đồng đó nữa rồi."
Tôi hơi bất ngờ xen lẫn vui mừng: "Thật sao? Anh đồng ý rồi?"
Tần Tư Yến nghiêm túc gật đầu: "Vì anh muốn cùng em..."
"Vậy sau khi em đi, anh nhớ tự chăm sóc bản thân cho tốt."
Chúng tôi đồng thanh lên tiếng.
Tần Tư Yến ngây người: "Em vừa nói gì?"
Tôi tưởng anh nghe không rõ, mỉm cười lặp lại: "Em đi rồi, anh phải sống thật tốt đấy nhé." Hoặc có thể nói là, chung sống thật hạnh phúc bên Hứa Dật.
Thấy anh vẫn đứng hình tại chỗ, tôi đành xuống giường trước, vỗ vỗ đầu anh: "Em vào tắm rửa trước đây, anh mệt thì cứ ngủ trước đi."
19.
Tôi ở trong phòng tắm dọn dẹp mất nửa tiếng đồng hồ. Vừa tắm xong lượt cuối, Tần Tư Yến đột nhiên đẩy cửa bước vào. Sắc mặt anh u ám một cách lạ lùng: "Dọn dẹp sạch sẽ rồi à?"
Tôi gật đầu, định bước qua anh để lấy khăn tắm trên giá. Nhưng không kịp đề phòng, hai tay tôi đã bị bẻ ngoặt ra sau, bị anh ấn ch/ặt lên bệ rửa mặt trước gương. Cảm giác mát lạnh khiến tôi rùng mình một cái, "Anh làm gì vậy?"
Tần Tư Yến nhếch môi đầy hàm ý, nụ cười chẳng hề chạm đến đáy mắt. "Xin lỗi, anh bỗng thấy kỳ mẫn cảm vẫn chưa qua, lát nữa giúp em dọn dẹp thêm lần nữa nhé."
"..."
Tôi bị anh hành hạ đến mức sụp đổ. Nhìn chằm chằm vào vị Alpha mặt đầy u ám trong gương, tôi hơi thở thoi thóp hỏi: "Vẫn… vẫn chưa kết thúc sao?" Cái này chẳng giống kỳ mẫn cảm gì cả, cứ như dùng t.h.u.ố.c kí/ch th/ích vậy.
Nhưng Tần Tư Yến chẳng hề ngẩng đầu. Anh lại bẻ gập chân tôi hướng về phía gương, rồi lạnh lùng như băng: "Ừm, xin lỗi. Chịu đựng chút đi, sắp xong rồi."
...
Cái "sắp xong" của anh là kéo dài ròng rã hai ngày không ăn không uống. Chiều ngày thứ ba, tôi mở mắt ra thấy đầu đ/au như búa bổ. Khóe môi nứt nẻ, tuyến thể sưng tấy, khắp người chẳng còn chỗ nào lành lặn. Tôi gắng gượng đưa tay tháo miếng hạ sốt và kim truyền lưu.
Gối bên cạnh đã lạnh ngắt từ bao giờ.
20.
Anh Lý tìm thấy tôi ở khách sạn, dường như sắp phát đi/ên đến nơi, "Cậu có biết mọi người tìm cậu đến phát đi/ên rồi không, suýt chút nữa là báo cảnh sát rồi đấy?! Mất liên lạc 72 giờ, Lâm Sơ cậu giỏi lắm, cậu..."
Nửa chừng lời m/ắng c.h.ử.i bỗng dừng bặt khi anh liếc thấy những vết bầm tím trên cổ tay tôi, "Đây... đây là Tần Tư Yến làm sao?"
Tôi khẽ "ừm" một tiếng, "Đã bôi t.h.u.ố.c rồi, nhưng dạo này chắc không quay phim được." Chỉ cần mặc bộ đồ nào hở hang chút thôi là đủ dọa người ta c.h.ế.t khiếp rồi.
Anh Lý không nói gì thêm, chỉ bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt.
Nhưng sau hôm đó, Tần Tư Yến bặt vô âm tín với tôi. Cho đến tận lúc bộ phim này đóng máy.
Ngày tiệc mừng máy kết thúc, trước cửa khách sạn đỗ một chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản giới hạn toàn cầu, rất dễ để nhận ra chủ nhân của nó. Bước ra khỏi khách sạn, quả nhiên thấy Tần Tư Yến ôm một bó hoa, sải bước về phía tôi. Anh tháo kính râm, trao hoa cho tôi: "Chúc mừng em, đóng máy rồi!"
Một lời chúc hời hợt, nhạt nhẽo.
Tôi cũng nhàn nhạt đáp lại một câu cảm ơn, rồi nhắc nhở: "Hợp đồng của chúng ta tháng sau hết hạn, đến đây là..."
"Nhưng Lâm Sơ." Tần Tư Yến mỉm cười rạng rỡ nhìn chằm chằm vào bụng tôi, lời thốt ra lại như sét đ.á.n.h ngang tai: "Em m.a.n.g t.h.a.i con của anh, chia thế nào được?"
21.
"..." Tôi lảo đảo lùi lại hai bước. N/ão bộ hoạt động hết công suất, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Đứa nhỏ nào cơ? Em là Alpha, sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được..."
"Vậy nếu như nói, em đã phân hóa lần hai thành Omega thì sao? Em thật sự tưởng rằng anh chẳng điều tra được gì à?"
Phòng tuyến cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.
Dòng bình luận mỉa mai: 【Haha, tên pháo hôi tiểu tam đáng c.h.ế.t, cuối cùng cũng bị lật tẩy rồi nhé?】
【Thái t.ử gia cũng thật là, điều tra ra sự thật rồi thì trực tiếp bóp c.h.ế.t nó đi chứ, còn tìm nó làm gì? Phí thời gian!】