Sơ Thất

Chương 11

15/05/2024 13:57

Người đàn ông thu dọn bát đũa, rồi đi lên tầng.

Không thể không nói, anh ta thật là kỳ lạ.

Ở ngôi nhà xa hoa to lớn thế này, lại không có lấy một người hầu, việc gì cũng tự mình làm.

Tôi kéo theo hành lý của mình đi theo lên tầng.

Trên tầng tổng cộng có ba phòng, tôi từng muốn sang ở phòng kế bên.

Thế nhưng, tôi nhớ đến khi nằm bên cạnh anh ta có cảm giác dễ chịu giống như nằm trong nhà vệ sinh vậy...

Tôi quyết định tiếp tục ở cùng với anh ta!

"Mình chắc chắn không có si mê nhan sắc của anh ta."

Anh ta mở tủ đầu giường, lấy một quyển sách bìa ngoài không có chữ và đi ra ngoài.

Tôi theo đến cửa, thấy anh ta đi tới ban công lộ thiên ở tầng 2, trong tay còn cầm một cái bút, vẽ nguệch ngoạc lên sách.

Nhìn dáng vẻ này, tạm thời giây lát không thể trở về phòng đâu.

Tôi kéo hành lý đến phòng chứa trang phục của anh ta.

Tôi sắp xếp đồ đạc của mình vào vị trí còn trống.

Hành lý đã để trong khu rừng nhỏ mấy ngày, quần áo đã bị sương làm ẩm, phải giặt mới lần nữa.

Kem đá/nh răng, bàn chải rẻ tiền của mình, tôi cũng vứt đi luôn.

Từ tối nay trở đi, trai đẹp dùng gì, tôi dùng đấy, trai đẹp ăn gì, tôi ăn đó.

...

Vì thế, tối nay tôi đã dùng phòng tắm của nhà anh ta trước.

Tôi giặt hết tất cả quần áo của mình.

Tính nhân trước khi người đàn ông quay lại sẽ sấy khô đồ Iót với váy ngủ để mặc đi ngủ.

Nào ngờ, tôi tắm xong, khi trong tay còn đang cầm đồ Iót đi ra ngoài thì người đàn ông đã quay lại...

Tôi đang không mặc quần áo lập tức sững người.

Mặc dù biết là anh ta vốn dĩ không thấy tôi, thế nhưng tôi trần như nhộng thế này, ít nhiều tôi cũng cảm thấy mình có hơi đi/ên...

"Í, anh ta không thấy được mình, sợ gì chứ?"

Tôi quay người, nghênh ngang đi đến trước mặt anh ta: "Trước lạ sau quen ấy mà!"

...

Anh ta ở đây, tôi không thể nào dùng máy sấy tóc của anh ta được.

Tôi cũng không dám di chuyển thùng giặt quần áo của nhà anh ta.

Chỉ có thể một lần cầm hai thứ, hết chuyến này đến chuyến khác, tới tới lui lui chuyển quần áo của mình ra ban công phơi khô.

Người đàn ông cạo râu, rửa mặt, tiếp đó đá/nh răng, c/ắt móng tay, tỉa hai hàng lông mày rậm khí khái thêm ngay ngắn hơn.

"Người có vẻ ngoài cực đẹp trai đều tỉ mỉ thế này sao?" Tôi sát lại gần anh ta, hơi nghiêng đầu nhìn anh ta, lại dán mặt mình sát anh ta hơn nữa, cùng soi chung gương.

Ngược lại, lông mày của tôi lại giống như cỏ dại mọc hoang, không được chăm sóc.

"Hầy, đến sửa lông mày mình cũng không biết, đúng là một nữ sống cẩu thả!"

Trước khi đi ngủ, anh ta vẫn giống như hôm qua, lấy máy tính bảng bật một bộ phim.

Còn tôi, quen lề quen lối ngồi trong lòng anh ta, cùng anh ta xem phim.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0