Tôi lấy cho Cố Hành Chi bộ đồ ngủ của mình, hơi chật một chút.

Nhưng cho hắn mặc thế là quá tốt rồi!

"Đồ ngủ của A Liễm đều đem giặt hết rồi, Cố tổng mặc tạm của tôi đi."

Đừng có mơ được mặc đồ ngủ của vợ tôi!

Tên bi/ến th/ái này chắc chắn sẽ lén hít hà thỏa thuê bộ đồ ngủ của vợ tôi khi thay đồ trong phòng tắm!

Tôi biết rõ cốt truyện thế nào mà.

Tuyệt đối không cho hắn cơ hội này!

Mặt Cố Hành Chi khựng lại, nhưng để giữ thể diện vẫn cười nhận lấy, lịch sự cảm ơn rồi vào phòng tắm.

"Hắn đi tắm rồi à?" A Liễm đẩy cửa bước vào, ôm chăn ném xuống đất, lại đi lấy gối trong tủ.

"Ừ." Tôi dọn dẹp chỗ ngủ dưới đất, giơ tay đợi A Liễm đưa gối.

Chờ mãi không thấy, tôi ngẩng đầu lên.

Khi A Liễm đang lục lọi tủ quần áo, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

"Em tìm gì thế?"

"Đồ ngủ của anh, anh đưa cho Cố Hành Chi rồi phải không?"

"Đúng vậy."

Kỳ Liễm lạnh lùng nhìn tôi, tôi bám vào mép giường, lòng dâng lên nỗi sợ mơ hồ.

"Em đã bảo anh lấy đồ của em cho hắn rồi mà. Dáng người hắn giống em, sao anh lại để hắn mặc đồ của anh?"

Suốt bao năm chung sống với A Liễm, đây là lần đầu tiên tôi thấy em ấy nổi gi/ận.

Gương mặt đẹp như tranh vẽ giờ đóng băng.

Chuyện nhỏ như cái đinh mà nổi cơn thịnh nộ, chỉ có một lý do:

Kỳ Liễm đang gh/en.

Trong truyện, tình cảm Kỳ Liễm dành cho Cố Hành Chi được miêu tả vô cùng vĩ đại và lãng mạn, họ xem nhau như sinh mệnh.

A Liễm nhất định không muốn người đó mặc đồ của tôi.

Tôi lại quên mất điểm này.

Lòng dâng lên chút tủi thân.

Bởi tôi cũng đang gh/en.

Tôi cắn môi, biết mình nên xin lỗi rồi đưa đồ ngủ của A Liễm cho Cố Hành Chi.

Như thế A Liễm sẽ hết gi/ận.

Nhưng tôi không muốn.

Rõ ràng tôi mới là chính thất, giờ lại như tiểu tam trơ tráo, cố chen ngang vào mối qu/an h/ệ của họ.

Người hiền lành cũng có lúc nổi đi/ên!

Tôi gi/ận dữ đến mức... gi/ận dữ thêm lần nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0