Nhà nghỉ tử thi (Linh Châu 38)

Chương 11

15/11/2024 18:41

Thẩm Lam cực kỳ bất lực, cô kéo cánh tay cô lại rồi nhẹ giọng an ủi:

“Đồng Đồng, mình tin cậu mà.”

“Nhưng thực sự hôm nay muộn quá rồi, có chuyện gì hãy để ngày mai rồi nói được không nào?”

Lâm Ngữ Đồng bĩu môi, rồi hậm hực trừng mắt nhìn tôi:

“Cứ chờ mà xem, rất nhanh thôi các cậu sẽ biết, mình mới là người đúng!”

Kiều Mặc Vũ và Tống Phi Phi đã nằm xuống từ lâu, họ đều nhắm mắt vờ như không nghe thấy những gì cô ta nói.

Tôi cũng quay lưng lại, để lại cho cô nàng một cái gáy tuyệt đẹp.

Lâm Ngữ Đồng thấy không có ai để ý đến mình, nên chỉ đành bực bội nằm xuống.

Sau một hồi nghiêng bên nọ bên kia, cuối cúng phía sau cũng không còn tiếng động.

“Răng rắc, răng rắc răng rắc răng rắc!”

Tôi bị tiếng ai đó ăn uống đá/nh thức.

Vì lo lắng sẽ dậy giữa đêm, nên chúng tôi không tắt nến trong phòng.

Lúc này cây nến trắng đang lập lờ ch/áy, nhưng màu đỏ của ngọn lửa, lại hơi ngả sang xanh lá.

Tôi ngồi thẳng dậy, những người khác cũng lần lượt tỉnh giấc.

Kiều Mặc Vũ dụi mắt, sau khi mơ màng nhìn một vòng, cô có hơi không vui:

“Thẩm Lam, cậu đang ăn cái gì đấy?”

“Sao cậu còn dám ăn vụng một mình hả?”

“Có món gì ngon mà phải nửa đêm bò dậy ăn một mình chứ?”

“Mình cũng muốn ăn!”

Thẩm Lam quay lưng về phía chúng tôi, một mình cô đang ngồi xổm ở góc tường nghiêm túc gặm thứ gì đó, ăn đến nỗi chẳng ngẩng đầu lên.”

Kiều Mặc Vũ lại gần vỗ vai, rồi đưa tay về phía cô.

Cơ thể Thẩm Lam khựng lại, rồi chầm chậm ngoảnh đầu lại.

Đó là khuôn mặt của một cô gái lạ lẫm khác.

Đôi mắt dài mảnh, lông mày lá liễu, trên sống mũi xinh đẹp còn có một nốt ruồi đen.

Tôi dụi mắt, suýt nữa đã tưởng mình nhìn nhầm.

Bộ đồ này, kiểu tóc này, thậm chí là dáng mặt này, rõ ràng đều là của Thẩm Lam mà!

Tóc cô ấy không chỉ dày, mà còn vừa đen vừa óng ả.

Trên đường chúng tôi đi leo núi, cô ấy bất cẩn bị cành cây mắc vào tóc, rồi cô còn đ/au đớn tiếc nuối vì chuyện đó một hồi lâu.

Thẩm Lam trước mặt chớp chớp mắt, gương mặt lại quay trở về dáng vẻ ban đầu.

Như thể khung cảnh vừa xảy ra, chỉ là ảo giác của chúng tôi.

Cô ấy cười hề hề với Kiều Mặc Vũ, sau đó giơ hai tay chi chít vết m/áu ra.

Trên phần đầu cánh tay ấy, mười ngón tay thì chỉ còn lại hai ngón cái, m/áu th!t lẫn lộn vào nhau, trông cực kỳ kinh t/ởm.

“Cậu cũng muốn ăn hả?”

Tiếng nhai răng rắc răng rắc ấy, là tiếng Thẩm Lam đang tự gặm tay mình ư?

Lâm Ngữ Đồng véo tôi một cái thật mạnh, sau đó thở phào nhẹ nhõm:

“Không đ/au, quả nhiên mình đang nằm mơ.”

Tôi vỗ một cái vào đỉnh đầu cô ta:

“Tỉnh táo lại đi bạn ơi, bạn thân cậu bị m/a nhập rồi kìa!”

“Đậu má!”

Tống Phi Phi phản ứng lại đầu tiên, cô nhảy xuống giường lao về phía Thẩm Lam như cá vẫy mình.

Động tác của Tống Phi Phi cực kỳ nhanh, nhưng động tác của Thẩm Lam còn nhanh hơn.

Cô dùng tay và chân của mình bám ch/ặt vào tường như con tắc kè, nháy mắt đã bò lên trần nhà.

Nhưng phía sau mông cô, có một cái đuôi bọ cạp dài đang ngoe nguẩy.

Trên cái đuôi ấy có một phần móc dài cỡ một ngón tay, phần đầu có phát ra ánh xanh lam mờ mờ, vừa nhìn đã biết là kịch đ/ộc.

Tôi cũng tạm coi như là đã từng thấy kha khá m/a q/uỷ, nhưng những thứ q/uỷ dị như thế này, thì đây mới là lần đầu tiên gặp phải.

Lâm Ngữ Đồng hét toáng lên trốn ra sau lưng tôi, mãi một lúc sau mới nghiến răng thò ra nửa cái người.

“Lam Lam, bị m/a nhập vào người thật rồi sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0