Tôi đứng nguyên tại chỗ.
Sắc mặt tái nhợt khủng khiếp.
Dạ dày bỗng cuộn lên dữ dội.
Thẩm Dục còn muốn định nói gì đó với Cận Thừa Châu.
Nhưng tôi đã đẩy bật cả hai người ra, bịt miệng lảo đảo chạy vào nhà vệ sinh.
Bám vào bồn rửa mặt, nôn đến khi chẳng còn gì trong bụng.
Cổ họng bỏng rát vì axit dạ dày.
Tôi vốc nước lạnh xối lên mặt.
Ngẩng đầu lên, trong gương là khuôn mặt ướt sũng cùng mái tóc dính bết trên thái dương.
Ánh mắt kiêu ngạo ngày xưa đã tắt lịm từ lâu.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi và tái nhợt không thể xóa nhòa.
"Cậu có biết bây giờ cậu trông rất giống bà mẹ đáng gh/ét của cậu không?"
Giọng Thẩm Dục vang lên từ phía sau.
Không biết từ lúc nào mà cậu ta đã đứng trong nhà vệ sinh, đang khoanh tay tựa vào cánh cửa, nét mặt lộ rõ vẻ chế nhạo.
Tôi không quay đầu lại, chỉ đối mặt với cậu ta qua tấm gương.
Bàn tay buông thõng bên hông siết ch/ặt thành nắm đ/ấm.
"Cậu với Thừa Châu thân thiết lắm hả?"
Cậu ta tiến một bước, giọng điệu dò xét xen lẫn chút căng thẳng khó nhận ra.
"Cậu là cái gì của anh ấy?"
Thừa Châu?
Gọi thân mật quá nhỉ.
Tôi nhếch mép, giọng khàn đặc:
"Không thân... bọn tôi chỉ... quen biết thôi."
Thẩm Dục nhìn tôi từ đầu đến chân, bất chợt cười khẽ đầy vẻ xảo quyệt:
"Nhìn dáng vẻ lúc nãy của cậu, tôi còn tưởng cậu có bầu."
"Nhưng mẹ đã từng nói, tuyến thể của cậu có vấn đề, không thể mang th/ai."
Cậu ta tiến sát hơn, hạ giọng:
"Nếu đã không liên quan gì đến Thừa Châu, thì từ nay tránh xa anh ấy ra."
"Tôi sẽ nhờ ba mẹ sang nhà họ Cận bàn chyện liên hôn."
Tôi cúi mặt, giấu hết mọi xúc cảm.
Thẩm Dục có vẻ hài lòng.
Trước khi quay đi, cậu ta buông một câu như gió thoảng:
"Đừng xuất hiện trước mặt anh ấy nữa, coi như... cậu và người đàn bà ăn tr/ộm kia n/ợ tôi."
Nhà vệ sinh chìm vào tĩnh lặng.
Tôi tựa lưng vào bức tường gạch lạnh ngắt, từ từ tuột xuống sàn.
Rất lâu sau, cảm giác tê cóng mới dần rút khỏi chân tay.
Thực ra có một khoảnh khắc, tôi muốn hỏi cậu ta.
Ba mẹ Thẩm... vẫn khỏe chứ?
Nhưng lời nói đến cổ họng lại bị tôi nuốt chửng vào trong.
Tôi chỉ lấy điện thoại, gửi cho Cận Thừa Châu một dãy số phòng.
Rồi đứng dậy rời đi.