Ánh Ban Mai

Chương 17

02/10/2025 17:56

Buổi quay kết thúc, Bùi Ngữ Sinh đưa tôi về nhà.

Mở cửa ra, trên tủ giày đứng sừng sững chính là chú robot nhỏ ngày nào.

Nó nhận diện khuôn mặt tôi.

"Bách Triều Hân, chào mừng về nhà."

Tôi ngẩng đầu hỏi Bùi Ngữ Sinh.

"Em thu âm câu này từ khi nào…"

Chưa kịp dứt lời, đã cảm nhận được sự mềm mại khẽ chạm lên môi.

Tưởng là đứa trẻ ngoan ngoãn, nào ngờ giờ lại hung hăng chiếm đoạt, ngang ngược vô cùng.

Rất lâu sau, cậu mới như tỉnh cơn say.

"Xin lỗi, A Thần, em không nhịn được nữa."

Tôi hỏi ngược.

"Sao phải nhịn?"

Đôi mắt cậu tối lại, chúng tôi trải qua một đêm bối rối vụng về mà kí/ch th/ích.

Tôi bị chuông điện thoại đá/nh thức.

"Alo."

Bùi Ngữ Sinh không biết cậu đang cầm điện thoại của tôi.

Nhưng sau khi nghe đầu dây bên kia nói, cậu ấy đột nhiên cuống quýt.

"Dạ chào dì ạ.

"Cháu là Bùi Ngữ Sinh."

Rồi ngoan ngoãn dạ vâng suốt một hồi.

Cúp máy xong.

"Dì bảo anh đưa em về nhà chơi."

Tôi véo vành tai đỏ bừng của cậu.

"Sợ thế cơ à?"

Cậu ấm ức,"Sợ cô chú không đồng ý."

Tôi bật cười,"Bố mẹ anh giờ chỉ yêu cầu mỗi việc anh sống tốt, có người chăm sóc là được."

"Em giỏi giang thế, vừa biết nấu ăn lại đảm đang, lại còn giàu có nữa, họ thích còn không kịp ấy chứ?"

Lúc bấy giờ dây th/ần ki/nh căng thẳng của cậu mới dịu xuống đôi phần.

"Bố mẹ em biết A Thần từ lâu rồi, mỗi lần về nhà em đều kể chuyện anh, họ bảo thích thế thì cưới về làm vợ đi."

"Em mới phát hiện, tình cảm của em không phải tình anh em. Em muốn chiếm hữu anh."

"Khi em nói thích anh, họ bảo em tìm được đối tượng là tổ tiên nhà ta đ/ốt nhang khấn vái, chuẩn bị hồi môn cưới gả sang luôn."

"Sau này anh lạnh nhạt, họ lại chê tính em x/ấu xí, ai chịu nổi."

Thấy cậu ấm ức, tim tôi lại đ/au nhói.

"Là lỗi của anh, tính cách em hợp với anh nhất."

Bùi Ngữ Sinh,"Vậy A Thần sai rồi, phải bù đắp cho em."

Đúng là được đằng chân lân đằng đầu, eo tôi lại càng đ/au hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm