Đêm đen như mực, sấm chớp đan xen.

Mưa như trút nước vẫn không ngớt.

Tôi bảo Trương Đại Sơn quay camera điện thoại về hướng đông nam.

Chỉ vài giây sau, một x/á/c ướp toàn thân phủ đầy lông xanh hiện ra trong ống kính.

Khác với zombies trong phim, x/á/c ướp này thân hình g/ầy guộc. Trên khuôn mặt khô quắt đ/áng s/ợ lộ ra hai chiếc răng nanh dài ngoẵng.

Những móng tay đen nhánh sắc nhọn như có thể x/é toang lồng ng/ực bất kỳ ai.

Nó đang phi nước đại nhảy về phía chúng tôi, ước chừng chỉ mười mấy bước nữa là tới nơi.

Trương Đại Sơn run lẩy bẩy, suýt nữa đ/á/nh rơi điện thoại: "Đạo trưởng, giờ phải làm sao?"

"Chờ đã."

Đúng lúc ấy, một tia chớp lóe sáng.

Tôi lớn tiếng tụng chú: "Ta lấy m/áu th!t cầu thiên lôi, trừ tà diệt yêu. Mịt mờ âm u, trời đất tối tăm. Thái Thượng tinh quân, ứng biến không ngừng. Lôi công Điện mẫu, thấy uế vật này, lập tức ch/ém không tha, phá!"

Ầm!

Một tiếng n/ổ long trời lở đất.

Tia sét kinh thiên động địa giáng xuống ngay trước ống kính.

X/á/c ướp lông xanh bị đ/á/nh tan tành từ trong ra ngoài.

Cảnh tượng này khiến khán giả livestream há hốc mồm.

“Đạo trưởng Vũ Liên, thần tượng bất diệt của em!”

“Fan mới đây, đây là phim zombie bản mới à? Hiệu ứng đỉnh phết~”

“X/á/c ướp lông xanh: A~ tan x/á/c rồi~ Ai thương cho nhặt về ôm ấp đi ạ~”

“Khỏi nhé, cảm ơn.”

“X/á/c ướp lông xanh: Ngôn ngữ mẹ đẻ của tao là bất lực, chưa kịp tỏa sáng đã thành tro bụi.”

“Sợ vãi, zombie vãi.”

Trương Đại Sơn dựa lưng vào tường, hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh:

"Đạo trưởng Vũ Liên, con zombie này đã ch*t hẳn chưa? Liệu còn con nào khác không?"

"Yên tâm, nhà anh đã an toàn. Kẻ luyện zombie giờ đang bị phản ngược lại, tự thân còn khó bảo toàn, làm sao hại được anh nữa."

Anh ta như bị rút hết sức lực, ngồi phịch xuống đất: "Vậy thì tốt quá. Rốt cuộc ai muốn gi*t tôi??"

"Với lại, tại sao hắn phải tốn công tr/ộm x/á/c mẹ tôi??"

Tôi nhấp ngụm nước trên bàn:

"Lông mày anh vượt ải, nghĩa là có hai ba người anh em. Dưới đuôi mày có hai vệt, một dài một ngắn, chứng tỏ anh có một người anh trai cùng một đứa em."

Trương Đại Sơn ngơ ngác: "Đạo trưởng Vũ Liên, tôi chỉ có một đứa em trai, làm gì có anh? Hay là anh tôi ch*t yểu từ lâu? Nhưng mẹ tôi chưa từng nhắc tới"

Tôi chậm rãi đáp: "Mẹ anh đương nhiên không nhắc, bởi từ lúc anh trai anh chào đời, bà đã muốn bóp cổ hắn."

"Tại sao?"

Câu hỏi của Trương Đại Sơn cũng là thắc mắc chung của mọi người đang xem livestream.

Đúng lúc tôi định giải thích, một người đàn ông có nét giống Trương Đại Sơn xông vào nhà dưới trời mưa tầm tã.

"Anh! Tìm thấy x/á/c mẹ rồi! Ở nhà Vương An Quốc!"

Người nói chính là em trai Trương Đại Sơn.

Trương Đại Sơn gi/ật mình: "Vương An Quốc? Con trai lão bí thư thôn Vương An Quốc? Hôm đưa tang mẹ, hắn không phải còn khiêng qu/an t/ài sao?"

"Đúng! Chính hắn! Hôm nay Nhị Cẩu đi uống rư/ợu mừng, tối về gặp mưa to. Không mang áo mưa nên ghé vào nhà Vương An Quốc trú nhờ. Ai ngờ vừa bước vào đã thấy hắn ói ra bãi m/áu lớn, ngất xỉu tại chỗ. X/á/c mẹ chúng ta đứng ngay bên cạnh."

Em trai Trương Đại Sơn nóng lòng: "Anh, chúng ta đi ngay đi. Em phải hỏi cho ra nhẽ tên Vương An Quốc này, sao lại làm chuyện tán tận lương tâm thế!"

Trương Đại Sơn vào phòng dặn dò vợ con xong, cầm điện thoại và ô đi mưa lên đường cùng em trai.

Ngoài trời mưa đã ngớt nhiều, Trương Đại Sơn lười che ô, thẳng đường chạy bộ.

Ống kính rung lắc theo nhịp chân một lúc, rồi dừng trước căn nhà hai tầng.

Trong ngoài tụ tập khá đông người.

Thấy hai anh em họ Trương đến, mọi người tự động dạt sang hai bên mở lối.

Vừa bước vào gian giữa, đã thấy một người đàn ông trung niên mặt nhọn như chuột nằm vật vã trên nền nhà.

Cách đó không xa, một x/á/c khô mặc áo cưới đỏ chói đứng thẳng tắp giữa nhà, đích thị là mẹ Trương Đại Sơn.

Trương Đại Sơn trông thấy cảnh tượng, lập tức quỵ xuống trước x/á/c khô: "Mẹ ơi, con bất hiếu để mẹ khổ rồi!"

Em trai Trương Đại Sơn lúc này mới hoàn h/ồn, quỳ theo khóc nấc.

Khóc được một lúc, cậu ta đứng phắt dậy, gi/ận dữ đ/á Vương An Quốc:

"Vương An Quốc! Đồ s/úc si/nh! Anh dám đào m/ộ tr/ộm x/á/c mẹ tôi, đúng là ch*t không toàn thây!"

Vương An Quốc trên đất lại trào ra mấy ngụm m/áu, nhưng ánh mắt hắn còn uất h/ận gấp bội phần.

Em trai Trương Đại Sơn túm cổ áo Vương An Quốc lôi dậy:

"Nói! Rốt cuộc vì sao anh làm thế!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm