Ánh Trăng Sáng và Sói Mắt Trắng

Chương 14

07/01/2025 14:27

Vẫn là Hàn Sơ Khuyết nhìn thấu, tôi quả thật chạy không thoát.

Khi Hàn Sơ Khuyết tìm được tôi, tôi chỉ còn lại một hơi thở.

Hắn nắm ch/ặt tay tôi, lệ nóng nhỏ giọt trên mặt tôi.

Nói: "Cửu gia, đừng không cần tôi.”

Nói: "Cửu gia, ngài phải sống sót.”

Mí mắt tôi ngày càng nặng.

Nhưng vẫn còn nghĩ, hóa ra Hàn Sơ Khuyết còn có thể khóc, trước kia hắn đã từng khóc sao?

Hàn Sơ Khuyết còn nói: "Ngài ch*t rồi, tôi sẽ gi*t Hàn Tứ. Ngài bỏ tôi, cũng sẽ bỏ Hàn Tứ.”

?

Cũng không phải con tôi, tôi luyến tiếc cái gì.

Hàn Sơ Khuyết: "Cửu gia, Hàn Tứ là con trai ngài.”

???

11

Hàn Sơ Khuyết tức gi/ận với tôi.

Ba tháng sau, tôi nh/ốt Hàn Sơ Khuyết trong phòng b/ệnh: "Nói rõ ràng, chuyện gì xảy ra?"

Hàn Sơ Khuyết nhìn tôi hồi lâu, dáng vẻ không muốn mở miệng, ít nhiều cũng nghiến răng nghiến lợi.

“Còn không phải là món n/ợ tình của Cửu gia lúc còn trẻ.”

Khi còn trẻ tôi đã từng vô lý một thời gian.

Tình một đêm không xử lý sạch sẽ, để lại một hậu quả.

Bốn năm trước, người phụ nữ ôm đứa bé tới tìm tôi, bị Hàn Sơ Khuyết ngăn lại.

Sau khi x/ác nhận đứa bé là của tôi, Hàn Sơ Khuyết lừa gạt người phụ nữ kia, nói tôi không nhận bọn họ.

Người phụ nữ náo lo/ạn, để trấn an cô ấy, tránh cho mọi chuyện ầm ĩ, Hàn Sơ Khuyết quyết định tự mình bỏ tiền ra nuôi mẹ con bọn họ.

Với điều kiện là họ không thể gặp tôi.

Hàn Sơ Khuyết rất cẩn thận, lẳng lặng giúp tôi nuôi con ba năm mà không bị ai phát hiện.

Mãi đến một năm trước bị Tần Trấn tra được, sau đó Tần Trấn đã dùng mẹ con Hàn Tứ u/y hi*p Hàn Sơ Khuyết phản bội.

Toàn bộ chuyện này thật lố bịch và thái quá.

Tôi tức gi/ận kéo gối lên đ/ập hắn, vết thương hở miệng, đ/au đến trắng bệch mặt: "C/on m/ẹ nó, rốt cuộc cậu nghĩ như thế nào vậy?!"

Hàn Sơ Khuyết nhận lấy gối, nhìn chằm chằm vết thương của tôi, giọng khàn khàn: "Tôi sợ ngài cưới cô ấy, sợ ngài lập gia đình, sợ ngài có điểm yếu, sợ ngài ch*t, sợ ngài... không cần tôi."

“Tôi không quan trọng, Cửu gia nói ném là ném." Hàn Sơ Khuyết ngước mắt, nở nụ cười với tôi, "Tôi cũng không biết phải làm thế nào, ngài mới có thể nhìn tôi.”

“Coi như là vì Hàn Tứ, đừng gây sức ép. Dựa vào thế cục hiện tại của Hong Kong, mọi người rời khỏi tôi, sẽ rất khó sống sót.” Hàn Sơ Khuyết há miệng, nghẹn ngào, không dám nói gì khác, ngôn ngữ tối nghĩa lặp lại, "Coi như là vì Hàn Tứ, ngài ở lại đi.”

Tôi nhắm mắt lại, không còn gì để nói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
11 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm