Lục Hiểu Bối có chút do dự, nịnh nọt ôm lấy cổ tôi cọ cọ. Tôi đanh mặt lại: "Nũng nịu cũng không có tác dụng đâu, em bé nói dối là người lớn không yêu đâu nhé."
Lúc này Lục Hiểu Bối mới mở miệng: "Chú nhỏ bảo, nếu con muốn nhận chú làm ba, thì phải gọi chú Tống là ba nhỏ... Như thế con sẽ có hai người ba."
Quả nhiên là có liên quan đến Lục Bắc Thâm!
"Thế tại sao Bối Bối lại muốn nhận chú làm ba?"
Lục Hiểu Bối bĩu môi: "Ba và mẹ sắp có em bé mới rồi! Bối Bối không thích họ nữa! Bối Bối phải tự tìm ba mới cho mình! Bối Bối phải là em bé duy nhất trong nhà!"
Em bé mới?
"Là mẹ con đang mang th/ai em bé mới sao? Bối Bối không thích có em trai em gái à?"
Lục Hiểu Bối gật đầu, giọng điệu đanh thép: "Không được! Bối Bối phải là em bé duy nhất!"
Cái này... đúng là một đứa trẻ có tính chiếm hữu cao. Dù sao đây cũng là việc nhà của Lục Bắc Thâm, tôi nhất thời cũng không biết phải can thiệp thế nào. Đúng lúc tôi đang bối rối thì Lục Bắc Thâm chạy tới.
Thấy anh ấy, Lục Hiểu Bối rúc sâu vào lòng tôi, tôi cảm thấy có chút không tự nhiên.
"Con không về đâu! Chú đã bảo rồi, chỉ cần con gọi chú Tống là ba nhỏ thì con sẽ không phải về nhà nữa! Con muốn ở lại đây làm em bé của hai người!"
Lục Bắc Thâm cau mày: "Lục Hiểu Bối, đây không phải lý do để con chơi trò mất tích đâu! Mau xuống đây!"
Lục Hiểu Bối quay mặt đi, đôi tay nhỏ bé càng ôm ch/ặt lấy tôi hơn, không hề có ý định nghe lời Lục Bắc Thâm. Tình thế cứ thế giằng co, tôi đành phải đứng ra dàn xếp: "Bối Bối, sau này chú Tống cũng sẽ có em bé của riêng mình mà, con ngoan ngoãn về nhà đi nhé?"
"Chú lừa trẻ con à! Hai người đàn ông không sinh được em bé đâu! Bối Bối là em bé duy nhất của hai người!" Lục Hiểu Bối trưng ra bộ dạng "người lớn" bảo chúng tôi đừng có mà lừa con bé.
Tôi dở khóc dở cười: "Thế chú Tống có thể tìm dì khác để sinh em bé..."
"Vợ ơi!"
Lời tôi chưa nói hết đã bị Lục Bắc Thâm ngắt lời. Mặt anh ấy đen như nhọ nồi: "Vợ ơi, sao em có thể nói chuyện muốn sinh con với người khác ngay trước mặt Bối Bối như thế chứ?"
12
Tôi: "???"
Tôi đi/ên cuồ/ng ra hiệu bằng ánh mắt cho Lục Bắc Thâm: Chưa dỗ xong đứa nhỏ mà, sao đứa lớn còn phá đám nhiễu sự thế hả!
Lục Hiểu Bối cũng buông tay đang ôm cổ tôi ra, phồng má tức gi/ận: "Ba nhỏ không được sinh em bé với người khác! Bối Bối là em bé duy nhất của ba mà!"
Xong đời, công chúa nhỏ càng gi/ận hơn rồi!
Tôi dỗ dành đến g/ãy cả lưỡi, hết móc ngoéo tay lại đến thề thốt, Lục Hiểu Bối mới tin tôi. Làm người con mọn của tư bản đúng là khó quá mà!
Nhân lúc thái độ con bé mềm mỏng lại, tôi gọi Lâm Linh đưa con bé về nghỉ ngơi. Phòng họp tầng 10 lại khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn lại tôi và Lục Bắc Thâm.
Tôi tranh thủ lên tiếng trước khi anh ta kịp gọi "vợ ơi": "Lục tổng, ngài không nên đem tôi ra lừa Bối Bối như thế, một lời nói dối sẽ cần vô số lời nói dối khác để lấp li /ếm đấy."
Lục Bắc Thâm khẽ ho một tiếng: "Anh không định lừa Bối Bối."
"Sự thật đúng như Bối Bối nói, ban đầu anh trai và chị dâu anh đã hứa với con bé là không sinh con thứ hai, chỉ có một mình con bé thôi. Nhưng không ngờ chị dâu lại lỡ mang th/ai ngoài ý muốn, chị ấy không nỡ bỏ nên quyết định sinh ra. Thế là Bối Bối dỗi, đòi đổi bố mẹ mới."
Vẻ mặt tôi phức tạp: "Thế thì liên quan gì đến việc anh lôi tôi vào?"
Ánh mắt Lục Bắc Thâm bắt đầu đảo liên tục: "Chuyện này... thực ra thì..."
"Thực ra là sao?"
"Thực ra là vì anh thích em, cho nên vì anh thích em, nên mới dẫn đến... kết quả này."
Tôi nheo mắt nhìn anh ta: "Từ bao giờ?"
Lục Bắc Thâm đáp ngay lập tức: "Ba năm trước..."
"Quả nhiên là vậy..." Tôi lẩm bẩm.
Có lẽ từ khoảnh khắc đích thân Lục Bắc Thâm phỏng vấn tôi, tất cả những chuyện này đã là một âm mưu được lên kế hoạch từ lâu.
Đột nhiên, tôi nhớ ra điều gì đó, trừng mắt nhìn anh ta: "Tôi nhớ là có người nào đó bị mất trí nhớ cơ mà? Đây là hồi phục trí nhớ rồi, hay vốn dĩ chưa từng mất hả?"
Giọng Lục Bắc Thâm đầy cay đắng: "Cái này anh thực sự không lừa em, anh đúng là đã mất trí nhớ thật."
"Ôn Lê thấy anh và em ba năm rồi mà chẳng có tiến triển gì, nên dạo trước có tặng anh một cuốn sách, bảo là tình cảnh rất giống chúng ta. Chỉ là không ngờ sau khi đọc xong cuốn đó, ngày hôm sau anh lại gặp t/ai n/ạn đụng trúng đầu, nhất thời khiến tình tiết trong tiểu thuyết và thực tế lẫn lộn vào nhau."
"Đến khi anh tỉnh táo lại thì mọi chuyện đã lỡ rồi. Anh bèn nghe theo lời Ôn Lê, thử thăm dò xem giới hạn của em ở đâu."
Nói đoạn, anh ta nở nụ cười khổ: "Anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu em hoàn toàn không thể chấp nhận được sự đụng chạm của anh, anh sẽ từ bỏ đoạn tình cảm này. Thế nhưng, không ngờ mọi chuyện lại nằm ngoài dự đoán của anh. Tống Nhất Ninh, em không hề bài xích anh, em cũng có cảm giác với anh đúng không?"
"Ít nhất, em có thể chấp nhận đàn ông mà."
Những lời này của Lục Bắc Thâm mang đến cú sốc khiến tôi ch*t lặng hồi lâu.
"Nhưng..." Tôi cau mày, "Làm sao anh chắc chắn là anh thích tôi? Rõ ràng trước đó chúng ta chưa từng gặp nhau..."