Sinh Trụ Mẫu Tử

Chương 6

26/02/2025 17:25

Vì lo cho h/ồn phách cô Tần bị suy yếu, tôi không dám đo linh ngay, đành đợi đêm xuống âm khí nặng hơn mới ra tay.

Định ngồi lì trong xe nửa buổi, nào ngờ Tống Kha nhất quyết phản đối. Hắn sợ Tiểu Nguyệt Lượng ngột ngạt, ép cả bọn phải về nhà hắn nghỉ.

Căn nhà này khác hẳn khu chung cư cũ ngày xưa, là một căn hộ lớn giữa trung tâm thành phố. "Mấy năm nay ki/ếm được chút tiền, nhà tôi cũng dọn đi rồi." Tống Kha thản nhiên: "Đêm qua không có Tiểu Nguyệt Lượng báo mộng, tôi cũng chẳng về đó." Nghe đến mình, hình nhân que diêm gi/ật giật sợi tóc hắn ra vẻ đáp lời.

Đúng là đại gia! Tôi và Bút Tiên, hai kẻ quê mùa nghèo khổ, há hốc mồm. Phòng khách đặt hòn non bộ giả, ban công còn có nguyên sân golf thu nhỏ! Chả trách Kim Tiểu Kiều mỗi lần gọi điện, cứ 20 phút lại ca tụng dương gian. So với cái ổ chó ở môn phái, đúng là phải gh/en tỵ đấy. Thương bạn thì thương, nhưng thấy bạn xài hàng hiệu cũng hơi ghim đấy!

Nghỉ ngơi đến 9h tối, hình nhân que diêm đã sốt ruột trườn khỏi người Tống Kha, túm tờ khế ước trong túi tôi giục đi. Tôi bật cười để mặc nó gi/ật giấy, cầm nến với tiền vàng vừa đặt ship về, di chuyển về cầu Thảo Mão.

Cầu Thảo Mão đêm khuya khác hẳn ban ngày. Cổng cầu đen ngòm như quái vật đang há mồm, sẵn sàng nuốt chửng người qua đường. Tống Kha lưu luyến đặt hình nhân trở lại khế ước. Vừa lúc nó nằm xuống, tôi châm hương đ/ốt tờ giấy.

Khế ước tẩm dầu x/á/c nên lửa chẳng hề hấn. Nhưng khí tức th/ù h/ận trên giấy cùng nỗi kh/iếp s/ợ của Tiểu Nguyệt Lượng hòa làm một. Mẫu tử tương liên, chỉ cần cô Tần còn chút tỉnh táo, cột trụ sẽ biến đổi. Sự biến đổi đó, người thường không thể nhận ra, nhưng Bút Tiên thì khác.

"Bút Tiên, lên!"

Theo tiếng quát, Bút Tiên bay vút lên, lượn vòng quanh các cột trụ. Vài nhịp sau, nó đứng im trước một cây cột. "Tìm thấy rồi!" Tôi dập lửa, ôm khế ước chạy tới. Khi tờ giấy áp vào, vô số vết nứt li ti hiện lên trên bề mặt cột. Mấy sợi khí đen quấn quanh trụ, nhất quyết không chịu tan.

Tống Kha há hốc: "Cái này nghĩa là gì?"

"Nghĩa là cô Tần làm người thì dở, làm q/uỷ lại cực đỉnh đấy."

"Hả?"

Bỏ mặc anh ta đang ngớ người, tôi triệu hồi Bút Tiên, nhanh tay gia cố phong ấn. Khí đen như cảm nhận được nguy hiểm, bám ch/ặt quanh cột ngăn phong ấn đóng xuống. Gió đi/ên cuồ/ng nổi lên, thân cầu rung lạch cạch. Cứ thế này, cô Tần lật tung cầu mất.

"Mang Tiểu Nguyệt Lượng lên cầu đi!" Tôi quát về phía Tống Kha: "X/é hình nhân ngay chỗ cột này!" Nghe đến Tiểu Nguyệt Lượng, Tống Kha như bật lò xo phóng lên cầu.

Khí âm quanh cột bỗng dày đặc khi nghe ba chữ đó. "Con của mẹ... Tiểu Nguyệt Lượng... tha cho con tôi...", giọng m/a q/uỷ từ trong cột vọng ra đầy thống khổ: "C/ứu con tôi với... Tôi tìm không thấy con..."

Đó là tiếng gào của một người mẹ đã đi/ên lo/ạn. Giờ nói gì cũng vô ích, tôi chỉ biết cầu mong Tống Kha nhanh cái tay lên.

Khi lông Bút Tiên dựng đứng như chổi cùn, khí âm đột nhiên ngừng tấn công. "Hình như... mẹ cảm nhận được Tiểu Nguyệt Lượng", khí đen loạng choạng tìm ki/ếm. Giây lát, nó rút vào cột trụ. Giọng m/a q/uỷ bi ai vang lên: "Tiểu Nguyệt Lượng đang ở trên cầu... phải chống đỡ..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chở hàng lạnh suốt 10 năm trời, lô cá đông lạnh này tôi chẳng dám đụng vào, 3 tiếng sau đường cao tốc đã phong tỏa.

Chương 12
Tôi đã lái xe tải hạng nặng suốt mười năm, chuyên vận chuyển hàng lạnh từ nam ra bắc, chở đủ loại hàng hóa. Cá sống, tôm đông, hàu tươi, cá hồi, thậm chí cả tủ lạnh y tế chứa nội tạng cấy ghép. Nghề này chỉ xoay quanh một chữ 'ổn định'. Nhiệt độ phải ổn, thời gian phải chuẩn, tâm lý người lái cũng phải vững. Đêm hôm đó, lúc 3 giờ sáng, tôi đang chạy đêm trên cao tốc Hỗ Khôn. Thùng xe chở một lô cá đông giao cho viện nghiên cứu nào đó ở Tây Nam. Đơn hàng rõ ràng, thủ tục đầy đủ. Như thường lệ, tôi dừng ở trạm dừng chân để kiểm tra máy lạnh. Khi mở cửa khoang xe, tôi đứng hình. Màn hình hiển thị nhiệt độ vẫn bình thường: âm 18 độ. Nhưng lưng tôi lập tức nổi hết da gà. Tôi không dám động vào lô hàng đó. Ba tiếng sau, toàn bộ tuyến cao tốc bị phong tỏa.
Hiện đại
2
Mượn Thọ Chương 7