Trước kỳ thi đại học, cô bạn thân đến chùa xin một lá bùa đỗ đại học tặng tôi.
Kết quả tối hôm đó, cụ cố nội báo mộng cho tôi:
“Đã là học sinh giỏi còn m/ê t/ín phong kiến à? Đeo cái bùa khỉ gì, để phù hộ mày thi đại học được có 280 điểm sao? Mau vứt cái đồ dơ bẩn đó đi!”
Tôi r/un r/ẩy hỏi:
“Có khi nào... cụ cố cũng là... đồ dơ bẩn không ạ?”
Cụ cố nổi gi/ận quát:
“Có người cố ý dùng tà vật để hại mày, khiến mày thi trượt. Dưới âm phủ, chân cụ chạy muốn g/ãy mới giữ được cái mạng cho mày đấy!”
Sau này.
Quả nhiên tôi thi đại học thất bại.
Còn cô bạn thân lại trở thành thủ khoa của cả nước.
Vì trầm cảm, tôi nhảy từ tầng cao xuống t/ự v*n.
Trước lúc ch*t, tôi mới biết cô ta đã sai tiểu q/uỷ đá/nh tráo điểm thi của tôi.
Sống lại một đời.
Cụ cố lại báo mộng cho tôi.
Lần này tôi quỳ sụp xuống c/ầu x/in cụ c/ứu mình.
“Thôi được, cụ đã nhờ chút qu/an h/ệ dưới âm phủ, sẽ lo liệu cho mày.”
Về sau.
Mối qu/an h/ệ mà cụ cố nhờ cậy cuối cùng cũng đến.
Bên trái tôi là Phạm Vô C/ứu.
Bên phải là Tạ Tất An.
Hắc Bạch Vô Thường đứng hộ pháp bên cạnh tôi.