"Nếu cậu chỉ muốn hỏi câu đó thì cuộc trò chuyện của chúng ta kết thúc ở đây."
"Đừng đi."
Đàm Tắc kéo tay áo anh.
Lắp bắp mở miệng.
"Tôi chỉ đùa với Hàn Triều thôi."
"Đùa?"
Hạ C/âm rút tay áo về.
"Cậu lừa em ấy rằng tôi sắp phá sản."
"Dọa em ấy."
"U/y hi*p em ấy."
"Ép em ấy rời đi?"
"Đàm Tắc, cậu đem th/ủ đo/ạn đối phó người ngoài dùng lên người tôi đấy à?"
Năm đó Hạ C/âm không phải phá sản.
Mà là cơ hội chuyển mình.
Dự án anh nhắm tới rủi ro rất lớn.
Nhưng lợi nhuận cũng cực cao.
Anh muốn đ/á/nh cược một phen.
Hàn Triều vốn vô tư quen rồi.
Cho nên Hạ C/âm không nói với cậu.
Chỉ là một đứa trẻ thôi.
Có thể gây ra chuyện gì được chứ?
Không ngờ chính sơ hở ấy lại cho Đàm Tắc cơ hội.
"Cậu có biết không?"
"Hàn Triều mang theo một người già bệ/nh tật."
"Ngày nào cũng nghĩ mình đã lấy tiền của cậu."
"Có lỗi với tôi."
"Em ấy đã sống như thế nào không?"
"Đàm Tắc, tôi rất thất vọng về cậu."
3
Đây là lần đầu tiên.
Hạ C/âm nói với Đàm Tắc những lời nặng nề như vậy.
Vành mắt Đàm Tắc đỏ hết lần này đến lần khác.
Những lời bật ra khỏi kẽ răng đều là thật lòng.
Cũng khiến Hạ C/âm kinh ngạc.
"Tôi gh/en tị với m cậu ta."
"Tôi gh/en tị với Hàn Triều."
"Tôi gh/en tị vì cậu yêu cậu ta."
"Gh/en tị vì cậu bảo vệ cậu ta."
"Gh/en tị vì cậu giới thiệu cậu ta với tôi rồi nói đó là đứa trẻ nhà cậu."
"Tôi gh/en tị vì cậu ta gọi cậu là anh."
"Càng gh/en tị hơn vì hai người ở bên nhau."
"Hạ C/âm."
"Nếu nói về độ xứng đôi."
"Người phù hợp với cậu nhất phải là tôi mới đúng."
"Nếu cậu thích con gái thì thôi."
"Nhưng cậu thích đàn ông."
"Vậy tại sao không thể là tôi?"
"Hạ C/âm."
"Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?"
"Cậu muốn bay cao, tôi đi cùng cậu."
"Cậu rơi xuống bùn lầy, tôi cũng ở cạnh cậu."
"Cậu muốn đi/ên, muốn ch*t."
"Cũng không được bỏ tôi lại."
"Lúc mẹ tôi qu/a đ/ời."
"Chính cậu đã hứa."
"Sẽ không để tôi cô đơn một mình."
"Hạ C/âm."
"Tôi thua Hàn Triều ở điểm nào?"
4
Đàm Tắc thua Hàn Triều ở điểm nào?
Nếu xét theo tiêu chuẩn thế tục.
Là Hàn Triều không bằng Đàm Tắc.
Nhưng trong lòng Hạ C/âm.
Hàn Triều là tốt nhất.
Không cần tiếp tục nói nữa.
Hạ C/âm bắt đầu thanh toán sạch sẽ mọi qu/an h/ệ giữa hai người.
"Năm đó Hàn Triều lấy của cậu một triệu tệ."
"Con nhà tôi không hiểu chuyện."
"Là tôi không quản tốt."
"Tôi trả cậu năm triệu."
Điện thoại vang lên thông báo chuyển khoản.
Sắc mặt Đàm Tắc trắng thêm một phần.
"Tình nghĩa bao năm giữa chúng ta."
"Từ nay xóa sạch."
"Còn khoản tiền cậu đầu tư vào dự án của tôi năm đó."
"Bao năm nay."
"Dù cậu đã rút vốn."
"Tôi vẫn chưa từng c/ắt cổ tức của cậu."
"Hôm nay tôi sẽ bảo bộ phận tài chính."
"Chuyển thêm cho cậu một khoản nữa."
Đàm Tắc hoàn toàn hoảng lo/ạn.
"A C/âm..."
Hạ C/âm nhìn hắn rất nghiêm túc.
"Từ nay về sau."
"Đường ai nấy đi."
"Đừng gặp lại nữa."
Đàm Tắc còn muốn nói gì đó.
Nhưng Hạ C/âm đã quay đầu.
Lạnh lùng nhìn hắn.
"Nếu cậu còn muốn tôi giúp cậu tranh giành gia sản với Đàm An."
"Không có tôi."
"Cậu chắc chắn thua."
"Đàm Tắc."
"Đây là lần cuối cùng tôi giúp cậu."
"Từ nay chúng ta không còn n/ợ nhau."
Có một chuyện.
Đàm Tắc không hề lừa Hàn Triều.
Khi Hạ C/âm tuyệt tình.
Anh thật sự rất tuyệt tình.
Tuyệt tình đến mức khiến người ta hối h/ận.
Giá như ngày đó chạy xa hơn một chút.
Nhưng sự tốt đẹp của Hạ C/âm.
Cũng đủ khiến người ta ngày ngày hối tiếc.
Vì sao năm ấy không biết trân trọng.
Hạ C/âm đã rời đi rất lâu.
Đàm Tắc mới đứng dậy.
Lau nước mắt trên mặt.
Trên bàn còn lại chiếc vòng gỗ mà Hạ C/âm để lại.
Đó là vật mẹ Đàm Tắc cầu cho hắn khi hắn sáu tuổi.
Để cầu bình an.