Cún Ngoan Của Tháng

Chương 6

30/05/2025 17:58

Nếu là trước đây, tôi đã chọn cách trần như nhộng chạy ra lấy quần áo.

Nhưng sau hôm nay, tôi không dám làm thế nữa.

Lý do chính là sợ thằng đần Cao Phi tưởng tôi đang cố tán tỉnh nó.

Trong ký túc chỉ có ba người, do dự một hồi, thôi nhờ Thẩm Khuyết vậy.

Tôi áp vào cửa nhờ Thẩm Khuyết lấy hộ bộ đồ.

Thẩm Khuyết dịu dàng đồng ý, đưa vội mớ vải qua khe cửa.

Ngoài hành lang, Cao Phi lại châm chọc: “Lũ bóng lộ như chúng mày đúng là trò đếch gì cũng nghĩ ra được."

Tôi thầm lườm nó một phát.

Khi mở quần áo ra xem, tôi gi/ật mình: Đây hình như là đồ của Thẩm Khuyết mà?

Giọng Thẩm Khuyết ấm áp vang lên: "Tôi không dám tự ý lục tủ đồ cậu. Cứ mặc tạm đồ của của tôi nhé, quần l/ót là mới đấy."

Lòng tôi ấm áp lạ thường, Thẩm Khuyết đúng là thiên sứ giáng trần mà.

Dịu dàng chu đáo thế này, nếu để Tưởng Tự hái mất thì đúng là hoa nhài cắm bãi phân.

Tôi nhanh tay mặc vào.

Ủa, nhìn Thẩm Khuyết g/ầy cao nhưng quần đùi lại không nhỏ chút nào.

Vừa mở cửa phòng tắm, tôi muốn đóng sập lại ngay.

Chẳng lẽ lúc nãy tắm nước lọt vào n/ão? Sao lại thấy thằng cha Tưởng Tự đứng đấy?

Bàn tay cậu ta đẩy mạnh cánh cửa, đôi mắt như phun lửa: "Sao mày dám mặc đồ của Thẩm Khuyết?!"

Tôi lạnh lùng đáp: "Thẩm Khuyết tự nguyện đưa tao đấy, mày quản được à?"

Vênh váo bước ra, thấy Thẩm Khuyết đang phơi đồ ngoài ban công.

"Thẩm..."

Chưa kịp hỏi chỗ đồ bẩn, đã thấy chiếc quần l/ót trắng nhỏ giọt nước trong tay anh.

Thẩm Khuyết quay lại, ánh mắt ấm áp tựa vợ hiền: "Thấy tiện tay nên tôi giặt luôn rồi."

Tưởng Tự phía sau nghiến răng ken két: "Thẩm Khuyết, cậu giặt cả nội y cho nó à?!"

Gương mặt Thẩm Khuyết ngây thơ: "Con trai với nhau, có gì đâu."

Tưởng Tự trợn mắt nhìn tôi: "Mày không biết ngượng à?"

Tôi: ??? Lỗi tại tôi sao?

Thẩm Khuyết xếp gọn quần áo, đứng chắn trước mặt tôi: "Tưởng Tự, đừng có lúc nào cũng nhắm vào Tống Nghiễm như thế."

Luồng hơi ấm lại ùa về tim.

Tôi không nhịn được khen: "Vẫn là cậu vừa dịu dàng lại biết điều, không như ai kia, không khác gì chó dại cắn bừa."

Tưởng Tự liếc tôi một cái, nhìn sang Thẩm Khuyết rồi đạp mạnh chân bỏ đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0